Chương 5: Hai An Nhiên

Thi thể của cha biến mất lúc 03:11.

Không phải theo nghĩa bị đánh cắp.

Không có người đột nhập nhà xác.

Không có camera bị tắt.

Không có cửa bị mở.

03:10, camera vẫn ghi một thi thể nằm dưới tấm vải trắng.

03:11, tấm vải xẹp xuống.

Bên dưới không còn gì.

Bệnh viện gọi cảnh sát.

Cảnh sát gọi mẹ.

Mẹ gọi tôi.

Tôi không còn đủ sức ngạc nhiên.

“Ông ấy là một vọng ảnh,” mẹ nói.

“Một gì?”

“Temporal echo. Nhóm Morrow từng dùng từ đó cho các tín hiệu vật chất cực ngắn xuất hiện trong buồng thử.”

“Mẹ nói họ từng kéo vật chất qua thời gian?”

“Không chủ động. Chỉ vài hạt, vài cấu trúc không ổn định.”

“Cha là vài hạt?”

“Không.”

Bà im lặng.

“Đó là thứ chưa từng xảy ra.”

Tôi mở chiếc điện thoại cũ cha để lại.

Trong thư mục hệ thống có một file mới.

BRANCH_00.txt

Nội dung:

An Nhiên gốc tử vong 23:58:14.

Nguyên nhân: phơi nhiễm trường đồng bộ.

Trạng thái ghi nhận thần kinh: 71%.

Gói dữ liệu khẩn cấp gửi về T-24h thành công.

Tôi đọc lại dòng “ghi nhận thần kinh” nhiều lần.

“71% là gì?”

Mẹ nói:

“Morrow không chỉ ghi SMS.”

“Mẹ vừa nói giới hạn 160 byte.”

“Đó là dữ liệu có thể gửi ổn định. Nhưng khi vụ nổ xảy ra, trường đồng bộ tăng vượt kiểm soát. Hệ thống đã quét não con.”

“Quét?”

“Một phần trạng thái thần kinh.”

Tôi cảm thấy buồn nôn.

“Vậy An Nhiên đầu tiên…”

“Có thể không chết hoàn toàn theo nghĩa thông tin.”

Tôi cười khan.

“Mẹ nói như thể con có một bản ma trong máy.”

“Mẹ không biết gọi nó là gì.”

10:22, Trần Khải gửi cho tôi một địa chỉ.

Không phải SMS.

Một email xuất hiện trong hộp thư công ty từ tài khoản không tồn tại.

Nếu muốn hiểu cha cô vừa chết lần thứ hai như thế nào, 14:00 tới thư viện cũ Đại học Kỹ thuật. Phòng lưu trữ B7.

Bên dưới:

Đừng để tôi chạm vào cô.

Tôi nhìn câu cuối.

Khải biết lời cảnh báo.

14:00, tôi đến.

Khải đã chờ.

Lần này camera hành lang ghi được anh.

Nhân viên thư viện nhìn thấy anh.

Một người còn hỏi thẻ.

“Hôm trước không ai thấy anh.”

“Vì tôi chưa ổn định.”

“Hôm nay thì?”

“Nhánh đang hội tụ.”

“Nói tiếng người.”

Anh cười.

“Hai ngày càng giống nhau, những thứ thuộc ngày kia càng tồn tại lâu ở ngày này.”

“Anh đến từ ngày nào?”

“Không phải ngày. Nhánh.”

“Anh chết ở nhánh này.”

“Đúng.”

“Còn ở nhánh anh?”

“Cô chết.”

Tôi im lặng.

“Chúng ta làm việc cùng nhau bốn năm,” Khải nói. “Cô quay lại Morrow khi hai mươi bốn tuổi. Muốn tìm cách lấy lại ký ức của cha.”

“Cha tôi sống?”

“Trong nhánh đó, ông sống đến năm ngoái.”

“Còn mẹ?”

Khải nhìn xuống.

“Chết.”

Tôi hiểu vì sao tin nhắn bảo đừng tin mẹ.

Mỗi nhánh mất một người khác.

Khải mở tủ lưu trữ.

Bên trong là ổ cứng cũ của dự án Morrow.

“Cha cô giấu bản sao ở đây. Tôi lấy nó trong nhánh của tôi rồi tìm cách đẩy tọa độ ngược qua hệ thống.”

“Tại sao anh giúp tôi?”

“Vì tôi đã nhìn cô chết.”

“Bao nhiêu lần?”

Anh không trả lời ngay.

“Bốn.”

Tôi không biết nên cảm thấy gì.

Khải cắm ổ cứng vào laptop offline.

Một sơ đồ xuất hiện.

Không phải đường thẳng.

Là một cây nhánh.

Ở gốc có ký hiệu:

N0.

Từ đó tách N1, N2, N3…

Nhánh hiện tại được đánh dấu:

N17.

“Mười bảy?”

“Ít nhất.”

“Tin nhắn tạo ra mười bảy thế giới?”

“Không chắc chúng là thế giới hoàn chỉnh. Có thể chỉ là những trạng thái xác suất tách biệt.”

“Khác gì?”

“Nếu cô đang sống trong một cái, khác biệt không quan trọng.”

Tôi chỉ N0.

“An Nhiên đầu tiên ở đây?”

“Dữ liệu của cô ấy.”

“Cô ấy muốn trở lại bằng tôi?”

Khải gật.

“Mỗi lần cô làm theo một cảnh báo, lịch sử của N17 tiến gần N0 ở những điểm quan trọng. Khi độ tương đồng vượt ngưỡng, dữ liệu thần kinh đã lưu của N0 có thể đồng bộ với não cô.”

“Nói thẳng.”

“Cô ấy có thể ghi đè ký ức lên cô.”

Tôi thấy tay lạnh đi.

“Tôi sẽ biến mất?”

“Tôi không biết.”

“Anh từng thấy chưa?”

“Một lần.”

“Kết quả?”

Khải nhìn tôi.

“Cô tỉnh dậy và gọi tôi bằng cái tên chỉ N0 biết.”

“Rồi?”

“Ba giờ sau cô tự sát.”

Tôi đứng bật dậy.

“Tại sao?”

“Vì cô nhớ mười bảy lần chết cùng lúc.”

Không khí trong phòng lưu trữ như lạnh thêm.

Khải đẩy một USB về phía tôi.

“Muốn sống, cô phải ngừng làm theo tin nhắn.”

“Nhưng nếu không làm, mẹ có thể chết.”

“Đó là cách N0 giữ cô đi đúng đường.”

“Anh muốn tôi tin anh?”

“Không.”

Khải giơ hai tay, vẫn giữ khoảng cách.

“Tôi chỉ muốn cô có lựa chọn.”

23:57.

Tôi ngồi một mình.

Điện thoại rung.

“Khải đã nói cô đừng nghe tôi.”

“Ở N12, cô tin anh ta.”

“Mẹ chết lúc 06:08.”

Tôi chưa kịp phản ứng thì điện thoại rung lần nữa.

Cùng người gửi.

Cùng số của tôi.

Nhưng tin nhắn này viết toàn chữ hoa:

“ĐỪNG NGHE CÔ TA.”

Tôi nhìn màn hình.

Tin thứ hai:

“TÔI CŨNG LÀ AN NHIÊN.”

Rồi tin thứ ba:

“VÀ TÔI LÀ NGƯỜI CÔ TA ĐÃ XÓA.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...