Chương 1: 23 giờ 57 phút
Tin nhắn đầu tiên đến lúc 23 giờ 57 phút.
Tôi nhớ chính xác vì lúc đó tôi đang nhìn đồng hồ trên màn hình máy tính và tự hỏi có nên pha cốc cà phê thứ tư hay không.
Điện thoại rung một cái.
Không phải ứng dụng chat. Không phải email công việc.
Một SMS.
Người gửi là số điện thoại của chính tôi.
Tôi nhìn màn hình khoảng năm giây, nghĩ rằng mình đã mệt đến mức hoa mắt.
Nhưng không.
Ở đầu cuộc trò chuyện hiện rõ tên tôi vẫn lưu trong danh bạ để thử đồng bộ thiết bị:
LÊ AN NHIÊN
Nội dung chỉ có một câu.
“Ngày mai, đừng đi thang máy B lúc 9:20.”
Tôi bật cười.
Không vui.
Kiểu cười của một người vừa gặp thứ quá vô lý nên não chưa quyết định nên sợ hay nên khó chịu.
Tôi bấm vào thông tin người gửi.
Đúng số của tôi.
Tôi thử gọi lại.
Màn hình báo:
Không thể thực hiện cuộc gọi đến chính số thuê bao.
Tôi chụp màn hình, gửi cho đồng nghiệp thân nhất là Phúc.
“Mày nghịch gì điện thoại tao à?”
Phúc trả lời gần như ngay lập tức.
“Nửa đêm rồi bà nội. Tôi đang ngủ.”
“Có cách spoof SMS không?”
“Có. Nhưng muốn giả sender ID thì thiếu gì tên, ai rảnh giả đúng số của bà?”
Tôi gửi ảnh.
Ba dấu chấm hiện lên.
“Ủa?”
“Mai đừng đi thang máy B thử coi =))”
Tôi chặn số của mình.
Ứng dụng báo không thể chặn thuê bao hiện tại.
Tôi tắt máy.
Một phút sau lại bật.
Tin nhắn vẫn ở đó.
Tôi sống một mình trong căn hộ tầng mười chín, làm chuyên viên phân tích dữ liệu cho công ty bảo hiểm Helix. Công việc của tôi là tìm những mẫu bất thường trong hàng triệu giao dịch.
Tôi tin vào dữ liệu.
Tôi không tin điềm báo.
Tôi càng không tin tin nhắn từ tương lai.
Vì vậy sáng hôm sau tôi vẫn đi làm như bình thường.
08:53, tôi có mặt tại tòa nhà Helix Tower.
Có bốn thang máy.
A, B, C và D.
Tôi luôn đi B.
Không có lý do đặc biệt. Chỉ là từ cửa chính bước vào, B nằm đúng hướng bàn làm việc của tôi ở tầng hai mươi sáu.
09:17, tôi xuống tầng trệt mua bánh mì.
Khi quay lại, màn hình điện tử báo:
Thang A: tầng 31.
Thang B: tầng 1.
Thang C: tầng 18.
Thang D: bảo trì.
Cửa thang B mở.
Tôi bước một chân vào.
Điện thoại rung trong túi.
Không có tin nhắn mới.
Chỉ là thông báo lịch.
Nhưng tôi nhìn giờ.
09:20.
Tôi rút chân lại.
Một người đàn ông phía sau cau mày.
“Cô vào không?”
“Anh đi trước đi.”
“Cảm ơn.”
Ba người bước vào.
Một nhân viên giao hàng.
Một phụ nữ phòng pháp chế.
Một người đàn ông tôi không biết.
Cửa đóng.
Tôi tự mắng mình ngu ngốc.
Rồi đi về phía thang C.
Tôi vừa bước được bốn bước thì nghe một tiếng kim loại rít từ phía sau.
Âm thanh ngắn, sắc, giống như thứ gì đó bị xé toạc.
Một giây sau—
RẦM.
Sàn nhà rung nhẹ.
Đèn phía trên cửa thang B nhấp nháy.
Số tầng đang từ 8 nhảy xuống 6, 4, 2 rồi biến mất.
Mọi người trong sảnh đứng chết lặng.
Một tiếng hét vang lên từ khu bảo vệ.
Chuông báo động bắt đầu rú.
Tôi không nhớ mình đã ngồi xuống từ lúc nào.
Chỉ nhớ tay tôi lạnh đến mức không mở được điện thoại.
Thang máy B bị tụt tự do từ khoảng tầng tám trước khi hệ thống phanh khẩn cấp giữ được cabin dưới tầng hầm.
Ba người bên trong bị thương.
Không ai chết.
Nhưng người phụ nữ phòng pháp chế gãy xương chân. Nhân viên giao hàng bị chấn thương cột sống. Người đàn ông còn lại bất tỉnh gần hai giờ.
Đội kỹ thuật nói sự cố đến từ cụm phanh bị lỗi kết hợp cảm biến tốc độ gửi dữ liệu sai.
Một chuỗi hỏng hóc hiếm đến mức trưởng bộ phận kỹ thuật dùng từ “gần như không thể”.
Phúc đứng cạnh bàn tôi lúc 11:40, mặt không còn vẻ đùa cợt.
“Tin nhắn đâu?”
Tôi đưa điện thoại.
Nó đọc ba lần.
“Có ai biết lịch của bà không?”
“Lịch gì?”
“Biết 9:20 bà sẽ xuống dưới.”
“Tao còn không biết.”
“Có khi người gửi biết thang sắp hỏng.”
“Vậy sao không báo ban quản lý?”
Phúc không đáp.
Tôi mở metadata của SMS bằng ứng dụng kỹ thuật.
Không có gateway lạ.
Không có sender ID ảo.
Hệ thống nhận nó như một tin nhắn được gửi từ chính SIM của tôi.
Thời gian máy chủ nhà mạng:
23:57:00.
Tối hôm đó tôi không làm thêm giờ.
Tôi về nhà lúc bảy giờ, khóa cửa hai lần rồi đặt điện thoại trên bàn ăn.
Tôi cố làm mọi thứ bình thường.
Tắm.
Ăn mì.
Xem một tập phim mà sau mười phút không nhớ nổi nhân vật nào.
22:30.
Không có gì.
23:00.
Không có gì.
23:45.
Tôi ngồi trước điện thoại.
Cảm thấy bản thân cực kỳ ngu.
23:55.
Tôi bật quay màn hình.
23:56.
Tim bắt đầu đập nhanh.
Tôi nhìn số giây trên đồng hồ.
23:56:57.
58.
59.
23:57:00.
Điện thoại rung.
Tôi không chạm vào ngay.
Thông báo hiện trên màn hình khóa.
Người gửi:
LÊ AN NHIÊN.
Tôi mở.
Tin nhắn thứ hai dài hơn tin đầu.
“Thang máy chỉ là để cô chịu tin.”
Tôi nín thở.
Một tin nữa đến ngay sau đó.
“Ngày mai mẹ sẽ gọi lúc 10:06.”
“Bà sẽ hỏi cô có ngủ ngon không.”
“Đừng kể về tin nhắn.”
Tôi cau mày.
Mẹ tôi gọi gần như mỗi ngày. Đoán chuyện đó chẳng khó.
Nhưng tin nhắn cuối cùng khiến toàn thân tôi lạnh đi.
“Và An Nhiên…”
“Đừng tin mẹ.”
Tôi gõ thật nhanh:
“Mày là ai?”
Tin nhắn không gửi được.
Dấu chấm than đỏ hiện lên.
Tôi thử lần nữa.
Thất bại.
Tôi mở ứng dụng ghi chú, chụp ảnh, ghi lại toàn bộ.
Đến 00:04, tôi nhận được một SMS cuối.
Vẫn từ số của tôi.
Chỉ bốn chữ.
“Tôi là cô.”
Phía dưới, ứng dụng hiển thị thời gian gửi.
Không phải hôm nay.
Mà là:
23:57 — ngày mai.