Chương 10: An Nhiên đầu tiên
Tôi không hiểu làm thế nào để cho một người trong máy một ký ức chưa xảy ra.
N0 hướng dẫn.
“Kết nối neural write ở mức 5%.”
“Chỉ đọc. Không ghi.”
Khải phản đối ngay.
“Không.”
“Tôi cần mã.”
“Cô ấy có thể nói dối.”
“Anh cũng có thể.”
Anh im lặng.
Tôi nói:
“Lần này tôi quyết.”
18:00, chúng tôi trở lại B3 cùng đội kỹ thuật độc lập do cơ quan điều tra giám sát. Ông Tâm không còn quyền truy cập, nhưng tài liệu thu được xác nhận chế độ read-only có thể giới hạn bộ ghi ở mức thấp.
Tôi ngồi vào ghế.
Khải đứng ngoài vòng.
Phúc đặt tay trên công tắc ngắt.
“Có gì khác, tôi tắt.”
“Ừ.”
“Bà nói tên mình.”
“Gì?”
“Nếu bà bắt đầu quên, tôi hỏi tên.”
Tôi cười.
“Lê An Nhiên.”
“Nhớ đó.”
Neural write bật 5%.
Tôi nhắm mắt.
Không có ánh sáng.
Không đau.
Chỉ có một căn phòng.
Tôi mười bảy tuổi.
Không.
N0 mười bảy tuổi.
Cô ngồi cạnh cha, chân đung đưa dưới ghế.
Khải hai mươi ba tuổi đang viết công thức lên bảng và tranh luận với ông.
Mẹ mang hộp cơm đến.
Một ngày bình thường.
N0 nói trong đầu tôi:
Đây là ký ức cuối cùng tôi có trước khi mọi thứ bắt đầu.
Cảnh thay đổi.
23:56:40.
Chuông cảnh báo.
Cha hét yêu cầu mọi người rời phòng.
N0 mắc chân dưới khung thiết bị đổ.
Khải quay lại kéo cô.
23:57.
Trường đồng bộ bùng lên.
N0 nhìn thấy hàng chục phiên bản căn phòng chồng lên nhau.
Trong một phòng, cha sống.
Một phòng khác, mẹ nằm chết.
Một phòng khác không có Khải.
Một phòng N0 chưa từng sinh ra.
Rồi cơ thể cô cháy từ bên trong.
Hệ thống quét thần kinh.
71%.
Trong vài giây cuối, cô vẫn có thể nhập một gói 160 byte.
Tôi nghĩ tin nhắn đó do cha gửi.
Không.
N0 gõ:
“MẸ. NGÀY MAI ĐỪNG ĐỂ CON ĐẾN MORROW LÚC 23:57.”
Gửi.
Cô chết.
Và một An Nhiên khác sống.
N1.
Tôi bật khóc trong buồng.
N0 nói:
Tôi không bắt đầu vì muốn trở lại.
Tôi biết.
Cô chỉ muốn cứu một phiên bản của mình.
Nhưng Morrow không đóng.
Dương Minh Tâm bí mật tiếp tục thí nghiệm.
Mỗi khi N1 gặp một biến cố, hệ thống thử gửi cảnh báo. Mỗi cảnh báo tạo thêm một nhánh. N2. N3. N4.
Các bản ghi thần kinh bắt đầu chảy ngược vào vùng lưu của N0.
Cô nhớ những cuộc đời mình chưa sống.
Nhớ một mẹ chết.
Một cha sống.
Một Khải yêu cô.
Một Khải ghét cô.
Nhớ mình chết vì tai nạn, bệnh, tự sát, Morrow.
Mười hai năm đối với tôi.
Với N0 là mười hai năm không có giấc ngủ.
Không cơ thể.
Không ngày và đêm.
Chỉ những mảnh đời của chính mình đổ vào.
Đến N9, tôi bắt đầu muốn dừng.
“Bằng cách hội tụ.”
Nếu chỉ còn một Anchor, tôi nghĩ tiếng ồn sẽ im.
“Và người Anchor thì sao?”
N0 im.
“Cô biết N16 bị khóa trong chính đầu mình.”
Tôi biết sau đó.
“Cô vẫn tiếp tục.”
Đúng.
Không biện minh.
Không xin lỗi.
Chỉ một sự thật xấu xí.
Tôi hỏi:
“B ở đâu?”
Một giọng khác xuất hiện.
Ở đây.
N16.
Không còn chữ hoa.
Giọng cô mệt hơn N0.
Tôi không muốn cơ thể cô.
“Cô muốn gì?”
Đừng tạo N19.
Tôi hiểu.
Cả hai người không thật sự cần thắng.
Họ cần hệ thống dừng sinh ra thêm những người mắc kẹt giống họ.
Tôi hỏi N0:
“Mã?”
Chưa.
“Cô hứa.”
Cô hứa cho tôi một ký ức.
Tôi mở mắt trong ký ức của chính mình.
Sáng hôm nay.
Sau khi tạo N18.
Tôi thức dậy lúc 08:14.
Không có tin nhắn nào nói bữa sáng sẽ thế nào.
Tôi đi xuống phố.
Chọn một quán chưa từng ăn.
Gọi món bằng cách chỉ ngẫu nhiên vào thực đơn.
Trời bất ngờ mưa.
Tôi đứng dưới mái hiên và cười vì không ai đã báo trước.
Một việc rất nhỏ.
Một buổi sáng chẳng có ý nghĩa gì.
Tôi đưa ký ức đó cho N0.
Cô im rất lâu.
Rồi tôi cảm thấy thứ gì đó giống như khóc nhưng không có nước mắt.
Tôi quên cảm giác đó rồi.
“Mã.”
Cô gửi một chuỗi:
V-2357-AN-000-LET-TOMORROW-BE.
Phúc ghi lại.
Tôi chuẩn bị thoát kết nối.
N0 gọi:
N18.
“Tôi tên An Nhiên.”
Một khoảng lặng.
An Nhiên.
Ngày mai Khải sẽ biến mất khi Morrow tắt.
Tôi biết.
Tôi xin lỗi.
“Vì Khải?”
Vì tất cả các cô.
Read-only tắt.
Tôi mở mắt.
Phúc hỏi ngay:
“Tên?”
“Lê An Nhiên.”
“Hôm nay ăn gì?”
“Một món tôi không biết tên.”
Khải nhìn tôi.
“Mã thật?”
“Tôi nghĩ vậy.”
Đồng hồ đếm còn:
05:31:12.
Năm tiếng rưỡi trước lần khởi động cuối.