Chương 12: Ngày mai chỉ là ngày mai
Sáu tháng sau, tôi vẫn thức vào 23:57.
Không phải vì chờ tin nhắn.
Cơ thể chỉ mất nhiều thời gian hơn lý trí để hiểu một mối nguy đã kết thúc.
Dương Minh Tâm và một số lãnh đạo Helix bị điều tra về thí nghiệm trái phép, theo dõi nhân viên, xâm nhập hệ thống và vụ thiết bị tại nhà mẹ. Dữ liệu Morrow được niêm phong.
Không ai công bố với thế giới rằng chúng tôi từng nhận SMS từ các ngày mai khác.
Tôi không phản đối.
Có những sự thật cần được chứng minh trước khi biến thành tiêu đề.
Helix Tower tháo toàn bộ khu B3.
Tôi nghỉ việc.
Phúc cũng nghỉ.
Nó bảo:
“Sau khi biết có công ty dùng tương lai để tính rủi ro bảo hiểm, tôi thấy dashboard bình thường chán quá.”
Hai tháng sau nó vào một startup an ninh mạng.
Tôi làm freelance phân tích dữ liệu và lần đầu tiên trong đời không có lịch làm việc cố định.
Mẹ vẫn sống trong căn nhà cũ sau khi sửa lại đường gas.
Bà gọi tôi mỗi sáng.
Đôi khi đúng 10:06.
Mỗi lần vậy tôi vẫn mất nửa giây mới thở bình thường.
Chúng tôi nói nhiều hơn về cha.
Không phải phiên bản vọng ảnh tôi đã giết.
Mà người cha thật.
Mẹ kể ông hay quên chìa khóa, ghét rau mùi và từng đốt cháy một nồi thịt chỉ vì mải giải phương trình.
Những ký ức bình thường giúp tôi nhiều hơn tất cả hồ sơ Morrow.
Tôi vẫn nhớ N0.
Không phải mọi thứ.
Chỉ những mảnh đã chạm vào tôi.
Tôi nhớ cảm giác chết ở phòng thí nghiệm dù cơ thể này chưa từng chết ở đó.
Nhớ một nụ hôn với Khải mà tôi chưa từng trao.
Nhớ mẹ mất ở một bệnh viện không tồn tại trong đời tôi.
Ban đầu tôi sợ những ký ức đó sẽ nuốt mình.
Bác sĩ tâm lý nói một câu rất đơn giản:
“Một ký ức xuất hiện trong đầu cô không bắt buộc phải là danh tính của cô.”
Tôi giữ câu đó.
Đôi khi tôi nhớ N0.
Đôi khi nhớ N16.
Đôi khi nhớ Khải.
Nhưng khi nhìn vào gương, tôi không còn hỏi mình là bản thứ mấy.
Tôi là người đang đứng trước gương.
Thế là đủ.
Về Khải, mọi dấu vết vật lý của anh từ nhánh khác đều biến mất sau khi Morrow tắt.
Chiếc thẻ đen không còn.
Camera thư viện không còn video anh bước vào.
Ngay cả file ảnh trên điện thoại cũ cũng biến thành dữ liệu lỗi.
Phúc nhớ anh.
Mẹ nhớ anh.
Tôi nhớ anh.
Vậy với tôi, anh đã tồn tại.
Tôi không cần một cơ sở dữ liệu xác nhận.
Ngày 17 tháng 2, đúng sáu tháng sau đêm Morrow tắt, tôi đến thư viện cũ Đại học Kỹ thuật.
Phòng B7 đã được chuyển thành kho sách.
Tôi đứng ở chỗ Khải từng đưa mình ổ cứng.
Không có gì đặc biệt.
Tôi gần như rời đi thì nhân viên gọi:
“Chị An Nhiên?”
Tôi quay lại.
“Có một phong bì lưu ở đây từ sáu tháng trước. Người gửi dặn đúng hôm nay mới đưa.”
Tôi nhận.
Chữ trên phong bì:
Cho An Nhiên nào còn ở lại.
Tôi bật cười ngay giữa thư viện.
Bên trong là một tờ giấy do Khải viết trước khi biến mất.
Nếu cô đọc được, hóa ra giấy vẫn bền hơn tôi.
Tôi định viết điều gì sâu sắc về thời gian, nhưng làm việc với Morrow đủ lâu khiến tôi ghét mọi câu nghe giống triết học.
Vậy chỉ có ba việc.
Một: đừng uống quá nhiều cà phê.
Hai: mẹ cô thích được gọi trước chứ không chỉ gọi cho cô.
Ba: nếu có lúc cô tự hỏi một phiên bản khác sẽ làm gì, đừng hỏi.
Làm việc cô chọn.
— Khải.
Tôi gấp thư.
Tối đó trời mưa.
Không ai báo trước.
Tôi bị ướt vì quên mang ô.
Và tôi thấy vui một cách kỳ lạ.
23:56, tôi nằm trên sofa đọc sách.
Không đặt điện thoại trước mặt.
Không nhìn đồng hồ từng giây.
23:57.
Điện thoại rung.
Tôi cứng người.
Trong vài giây, sáu tháng trị liệu, sáu tháng yên bình và mọi lý trí biến mất.
Tôi với tay.
Màn hình sáng.
Người gửi:
MẸ.
“Ngủ chưa con?”
Tôi thở ra.
Rồi cười.
Tôi gọi lại.
“Con chưa ngủ.”
“Mai có về ăn cơm không?”
Tôi nhìn mưa ngoài cửa sổ.
Ngày mai.
Một từ từng khiến tôi sợ.
“Có.”
“Mấy giờ?”
“Con chưa biết.”
Mẹ cằn nhằn.
“Cái gì cũng chưa biết.”
“Dạ.”
Tôi mỉm cười.
“Nhưng vậy cũng được mà mẹ.”
Tắt máy, tôi nhìn đồng hồ chuyển sang 00:00.
Không SMS.
Không cảnh báo.
Không ai bảo tôi tránh thang máy, không tin ai, cứu ai hay giết ai.
Ngày mai không gửi cho tôi hướng dẫn sử dụng.
Và lần đầu tiên, tôi không cần nó.
— HẾT —