Chương 3: Người đàn ông đã chết mười hai năm trước

Mẹ kéo tôi lùi khỏi cửa.

“Không được mở.”

“Mẹ biết ông ta?”

Bên ngoài, người đàn ông lại nói:

“Cô Hạnh, cháu biết cô ở trong đó.”

Mẹ tôi tái mặt.

Không ai ngoài gia đình gọi bà bằng tên Hạnh trong nhiều năm qua.

Tôi mở ứng dụng camera cửa.

Màn hình hành lang chỉ có một khoảng trống.

Không người.

Không bóng.

Không chuyển động.

Nhưng qua mắt thần, tôi nhìn thấy rõ một người đàn ông khoảng ba mươi lăm tuổi đang đứng cách cửa chưa đầy một mét.

Áo khoác xám.

Tóc ướt vì mưa.

Một vết sẹo nhỏ ở thái dương trái.

“Camera không thấy ông ta,” tôi thì thầm.

Mẹ nắm chặt cổ tay tôi.

“Trần Khải chết mười hai năm trước.”

Tôi quay phắt lại.

“Cùng vụ cháy với cha?”

Bà gật.

Bên ngoài, Khải nói:

“Cháu không có nhiều thời gian.”

Tôi hỏi qua cửa:

“Ông là ai?”

“Một người từng biết cô.”

“Tôi chưa từng gặp ông.”

“Ở đây thì chưa.”

Tôi nhìn mẹ.

Khải tiếp tục:

“An Nhiên, cô đang nhận SMS lúc 23:57. Tin đầu bảo cô tránh thang máy. Tin sau bảo cô đừng tin mẹ.”

Tôi lạnh cả người.

“Sao ông biết?”

“Vì tôi đã thấy cô nhận chúng trước đây.”

“Trước đây khi nào?”

“Trong một ngày hôm qua không còn tồn tại.”

Câu nói nghe như lời của một kẻ điên.

Nhưng ba ngày qua, định nghĩa “điên” của tôi đã thay đổi rất nhiều.

Mẹ nói lớn:

“Khải, nếu thật sự là cậu, nói câu mà Vũ nói trước khi bật Morrow lần cuối.”

Ngoài cửa im lặng.

Rồi người đàn ông đáp:

“Nếu ngày mai có thể trả lời, hôm nay phải học cách hỏi đúng.”

Mẹ buông tay tôi.

Tôi thấy nước mắt bà trào ra.

“Là cậu ấy.”

“Vậy mở cửa.”

“Không.”

“Tại sao?”

“Vì cậu ấy đã chết.”

Tôi gần như bật cười vì sự vô lý.

Khải gõ nhẹ ba lần.

“Cô Hạnh, cô nhớ quy tắc giao thoa.”

Mẹ không đáp.

“Không để hai phiên bản cùng chạm vào cùng một điểm neo.”

Tôi hỏi:

“Điểm neo là gì?”

Khải nói:

“Cô.”

Tôi đứng chết lặng.

“Tại sao là tôi?”

“Vì lần cuối Morrow hoạt động, cô có mặt trong phòng thí nghiệm.”

“Tôi không có.”

Mẹ quay mặt đi.

Tôi hiểu ngay.

“Mẹ.”

“An…”

“Con có ở đó?”

“Có.”

Tôi cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Suốt mười hai năm, ký ức của tôi về ngày cha chết rất rõ.

Tôi ở trường.

Mẹ đến đón.

Bà nói có tai nạn.

Tôi chưa từng bước vào phòng thí nghiệm Morrow.

“Tại sao con không nhớ?”

Mẹ không trả lời.

Khải nói sau cánh cửa:

“Vì ký ức đó thuộc một dòng thời gian đã bị thay thế.”

“Ông đang nói tôi sống hai cuộc đời?”

“Không.”

“Vậy là gì?”

“Cô sống rất nhiều.”

Tôi lùi khỏi cửa.

Khải tiếp tục:

“Mỗi khi cô làm theo một tin nhắn, tương lai gửi tin đó không biến mất. Nó tách ra.”

“Vậy người gửi…”

“Không phải cô của ngày mai trong cùng một đường thẳng.”

“Là ai?”

“Một An Nhiên khác.”

Mẹ chen vào:

“Đủ rồi.”

Khải nói:

“Chưa. Cô ấy phải biết trước đêm thứ bảy.”

“Đêm thứ bảy có gì?” tôi hỏi.

Không ai trả lời.

Tôi gọi cảnh sát.

Khải không bỏ chạy.

Anh chỉ nói:

“Khi họ lên tới, cô sẽ không tìm thấy tôi.”

“Ông định đi đâu?”

“Tôi không đi.”

“Vậy?”

“Tôi chỉ không thuộc hoàn toàn về chỗ này.”

Mười phút sau, bảo vệ và hai cảnh sát xuất hiện.

Tôi nhìn camera.

Hành lang trống.

Tôi mở cửa.

Không có Khải.

Chỉ có một chiếc thẻ nhựa đen nằm dưới sàn.

Tôi nhặt lên.

Mặt trước in logo MORROW.

Tên:

LÊ AN NHIÊN.

Ảnh của tôi.

Nhưng không phải tôi hiện tại.

Trong ảnh, tóc tôi ngắn ngang cằm. Có một vết sẹo mảnh chạy từ tai xuống cổ.

Ngày cấp thẻ:

17/08/2028.

Hai năm trong tương lai.

Mặt sau có chữ viết tay:

“Nếu cô tìm thấy thẻ này, Khải đã tiếp cận được cô trước lần xóa thứ sáu.”

Bên dưới là một chuỗi số.

17-06-04-11-03-09.

Mẹ vừa nhìn đã ngồi xuống.

“Sáu lần.”

“Gì?”

“Morrow đã tạo ít nhất sáu nhánh.”

“Mẹ biết chuỗi số?”

“Đó là chỉ số phiên.”

Tôi quay sang cảnh sát.

Họ không nhìn thấy chữ trên thẻ.

Một người hỏi:

“Cô nói có người đứng ngoài đây?”

“Đúng.”

“Camera tòa nhà không ghi nhận ai lên tầng này từ 01:40.”

Tôi chìa thẻ.

“Còn cái này?”

Viên cảnh sát nhìn tay tôi.

“Cái gì?”

Tôi im bặt.

Trong mắt họ, bàn tay tôi trống không.

Nhưng tôi vẫn đang cầm chiếc thẻ.

Mẹ cũng nhìn thấy.

23:57 đêm sau, tôi không còn chờ tin với sự tò mò.

Tôi chờ như chờ kết quả xét nghiệm.

Điện thoại rung.

“Ngày mai cô sẽ giết một người.”

Tôi thấy cổ họng khô lại.

Tin thứ hai:

“Đừng cố tránh.”

Tin thứ ba:

“Nếu người đó không chết, mẹ cô sẽ.”

Tôi gõ:

“Người đó là ai?”

Không gửi được.

Nhưng lần đầu tiên, phía bên kia trả lời như thể đọc được câu hỏi tôi chưa thể gửi.

“Cô sẽ nhận ra ông ấy.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...