Chương 4: Ngày mai tôi sẽ giết một người
Tôi dành cả buổi sáng để cố chứng minh một việc đơn giản.
Rằng tôi có quyền không giết ai.
Tôi xin nghỉ làm.
Đưa mẹ đến khách sạn ở trung tâm dưới tên khác.
Gọi Phúc tới.
Khóa toàn bộ dao trong két.
Không ra đường.
Không lái xe.
Không gặp người lạ.
“Nếu tin nhắn biết trước bà sẽ giết người,” Phúc nói, “thì việc bà ở đây có thể chính là thứ dẫn đến nó.”
“Cảm ơn.”
“Tôi chỉ nói logic.”
“Logic của mày rất có ích cho thần kinh tao.”
Mẹ ngồi cạnh cửa sổ, từ sáng hầu như không nói.
Tôi hỏi:
“Mẹ nghĩ ai sẽ chết?”
Bà lắc đầu.
“Cha?”
“Cha con chết rồi.”
“Khải cũng chết mà vẫn gõ cửa.”
Mẹ không phản bác.
15:10, một phong bì được lễ tân mang lên.
Không người gửi.
Bên trong là chiếc điện thoại cũ đời cách đây hơn mười năm.
Pin vẫn còn 42%.
Màn hình khóa là ảnh gia đình tôi.
Cha, mẹ và tôi.
Nhưng bức ảnh chưa từng tồn tại trong ký ức của tôi.
Chúng tôi đứng trước phòng thí nghiệm Morrow.
Tôi mặc áo blouse trắng.
Trên túi áo có thẻ tên:
THỰC TẬP SINH – LÊ AN NHIÊN.
Ngày chụp: một ngày trước vụ cháy.
Tôi mở album.
Hàng chục bức ảnh.
Tôi và Khải tranh nhau hộp cơm.
Tôi ngủ gục trên bàn máy.
Cha vẽ công thức lên kính.
Mẹ mang bánh sinh nhật tới.
Đó là một cuộc đời của tôi.
Nhưng tôi không nhớ bất kỳ giây nào.
Trong máy có một video cuối.
Cha nhìn vào camera.
“Nhiên, nếu con thấy đoạn này, nghĩa là nhánh đã đổi nhưng thiết bị vẫn qua được.”
Tôi thấy tay mình run.
“Con đừng tin phiên bản nào của chúng ta chỉ vì họ biết quá khứ.”
Cha nhìn sang bên ngoài khung hình.
“Ký ức có thể được truyền. Mục đích thì không.”
Video dừng.
Phúc hỏi:
“Cha bà quay cái này khi nào?”
“Mười hai năm trước.”
“Ông ấy biết nhánh thời gian?”
Mẹ trả lời:
“Sau lần thử cuối.”
Tôi quay sang.
“Mẹ biết nhiều hơn những gì mẹ đã nói.”
Bà nhắm mắt.
“Vì mẹ đã mất con một lần.”
“Con đang ở đây.”
“Con này đang ở đây.”
Ba chữ cuối khiến tôi lạnh người.
“Ý mẹ là gì?”
“Ở dòng đầu tiên, con chết trong vụ cháy.”
Tôi không thở được.
“Không.”
“Cha con gửi một tin về trước. Mẹ làm theo. Ở nhánh kế tiếp, mẹ ngăn con đến phòng thí nghiệm.”
“Và cha chết thay?”
“Không phải thay. Vụ nổ vẫn xảy ra.”
“Khải?”
“Cũng chết.”
Tôi đứng dậy.
“Vậy con là kết quả của một tin nhắn?”
“Con là con.”
“Nhưng một An Nhiên khác phải chết để mẹ có tin cứu con.”
Mẹ bật khóc.
“Mẹ không biết cách nghĩ khác.”
17:30.
Điện thoại cũ bỗng bật sáng.
Không SIM.
Nhưng bản đồ hiển thị một chấm đỏ cách khách sạn ba tầng.
Tầng hầm B2.
Dòng chữ:
ĐI XUỐNG MỘT MÌNH.
“Không,” Phúc nói.
Tôi cũng biết không nên đi.
Nhưng chấm đỏ có nhãn:
MẸ – HẠNH.
Tôi quay lại.
Ghế cạnh cửa sổ trống.
Mẹ đã biến mất.
Điện thoại bà vẫn trên bàn.
Tôi lao ra cửa.
17:39, thang máy xuống B2.
17:41, tôi chạy qua dãy xe.
Ở cuối tầng hầm có một căn phòng kỹ thuật mở cửa.
Bên trong, mẹ bị trói vào ghế.
Một người đàn ông đứng sau bà.
Tôi nhận ra ông ngay.
Không phải từ ký ức.
Từ ảnh thờ trên bàn nhà mẹ suốt mười hai năm.
Cha tôi.
Ông vẫn ở tuổi bốn mươi ba như ngày chết.
Không già thêm một ngày.
“Đóng cửa,” ông nói.
Tôi không cử động.
“Cha?”
Ông nhìn tôi và khóc.
“Lần này con lớn thật rồi.”
Mẹ giãy mạnh.
“Nhiên, chạy!”
Cha đặt một vật kim loại vào cổ bà.
Không phải súng.
Một thiết bị hình trụ, phát ánh sáng xanh.
“Nếu con chạy, nhánh này tiếp tục mở.”
“Ông là ai?”
“Cha con.”
“Cha tôi chết rồi.”
“Ở đây.”
“Ông muốn gì?”
“Ngăn cô ta quay lại.”
“Ai?”
“An Nhiên đầu tiên.”
Tôi nhớ các tin nhắn.
Người gửi tự nhận là tôi.
Cha nói:
“Mỗi lời cảnh báo cô ta gửi đều kéo các nhánh gần nhau hơn. Thang máy. Cuộc gọi. Khải. Tất cả đều là điểm hội tụ.”
“Tại sao?”
“Để tạo một nhánh đủ giống nhánh gốc cho cô ta trở về.”
“Trở về kiểu gì?”
“Không phải bằng cơ thể.”
Ông nhìn thẳng tôi.
“Bằng con.”
17:42.
Thiết bị trong tay cha phát tiếng rít.
Mẹ hét.
Tôi lao tới.
Cha quay người.
Chúng tôi vật nhau.
Tôi chụp được thanh kim loại cạnh tủ điện.
Không nghĩ.
Không tính.
Tôi đập.
Một tiếng khô vang lên.
Cha khựng lại.
Máu chảy từ thái dương.
Ông ngã xuống.
Thiết bị lăn khỏi tay.
Đồng hồ trên tường:
17:42.
Tôi quỳ xuống.
“Cha?”
Ông vẫn thở.
Rất yếu.
Ông nắm cổ tay tôi.
“Đừng… để cô ấy… nhớ hết.”
“Ai?”
“Con… đầu tiên.”
Tay ông buông.
Mẹ hét tên ông.
Tôi gọi cấp cứu.
Khi nhân viên y tế đến, họ thấy một người đàn ông bị chấn thương sọ não.
Họ đưa ông đi.
20:03, bệnh viện báo ông chết.
DNA khớp 99,99% với mẫu lưu của cha tôi.
Nhưng hồ sơ pháp y cũng xác nhận cha tôi đã được hỏa táng mười hai năm trước.
23:57.
Tin nhắn tới.
“Tôi đã nói cô sẽ giết một người.”
Tôi nhìn màn hình, nước mắt rơi xuống.
Tin tiếp theo:
“Đừng buồn.”
“Ông ấy đã chết ở hàng trăm ngày mai khác.”
Rồi một câu khiến tôi ngừng khóc ngay lập tức.
“Ngày mai, đừng để Trần Khải chạm vào cô.”