Chương 4: Chiếc két mẹ để lại

Sáng hôm sau, tôi biết người Gia Huy gọi không phải An Chi.

08:12, luật sư Thịnh đón tôi trước ngân hàng.

Ông đưa điện thoại.

“Cháu xem cái này.”

Video từ camera tầng hầm chung cư.

22:31 đêm qua, Gia Huy đi ra từ thang máy.

Anh không lên xe ngay.

Một chiếc Mercedes màu đen đỗ ở góc khuất.

Cửa sau mở.

Gia Huy ngồi vào.

Mười bảy phút sau mới bước ra.

Biển số xe thuộc Bệnh viện Thiên Phúc.

Người sử dụng thường xuyên là Chủ tịch hội đồng quản trị bệnh viện.

Phạm Thu Vân.

Mẹ Gia Huy.

Người phụ nữ tôi từng gọi là mẹ suốt bảy năm.

Kiếp trước, mỗi lần tôi nhập viện, bà đều là người đầu tiên tới.

Bà nắm tay tôi, nói:

Con cứ yên tâm chữa bệnh, mọi việc công ty để Gia Huy lo.

Tôi từng cảm động.

Bây giờ nhớ lại, tôi chỉ thấy lạnh.

“Chú lấy video này bằng cách nào?”

“Ban quản lý cho luật sư của chủ căn hộ trích xuất phần liên quan đến việc người không còn được phép lưu trú vẫn vào nhà. Chưa dùng làm chứng cứ hình sự, nhưng đủ để cháu biết người anh ta gặp.”

Tôi trả điện thoại.

“Đi mở két.”


Két số 418 nằm trong khu lưu trữ cũ nhất của ngân hàng.

Nhân viên xác minh chìa khóa, giấy tờ và quyền thụ hưởng gần bốn mươi phút.

Khi cánh cửa thép mở, tôi thấy một hộp tài liệu màu xanh.

Không trang sức.

Không tiền mặt.

Mẹ chưa bao giờ tin những thứ quý nhất cần phải lấp lánh.

Bên trong có chứng thư cổ phần gốc của quỹ tín thác, một ổ USB, một cuốn sổ tay và một phong bì ghi:

THIÊN PHÚC.

Tôi và luật sư Thịnh nhìn nhau.

Ông nói:

“Tôi không biết có cái này.”

Tôi mở.

Tài liệu đầu tiên là biên bản đầu tư mười hai năm trước.

Mẹ tôi, Nguyễn Thu Hà, từng sở hữu 12% Bệnh viện Thiên Phúc thông qua một công ty đầu tư.

Tài liệu thứ hai là thỏa thuận thoái vốn.

Lý do:

Không đồng thuận với quy trình tài chính và quản trị hồ sơ bệnh nhân.

Tôi đọc lại.

“Quản trị hồ sơ bệnh nhân?”

Luật sư Thịnh lật trang sau.

Một bản ghi nhớ do mẹ viết tay.

Thu Vân muốn dùng hệ thống nội bộ để gom quyền truy cập bệnh án dưới một tài khoản quản trị. Không chấp nhận.

Đã phát hiện 7 hồ sơ được bổ sung chẩn đoán hồi tố sau tranh chấp bảo hiểm.

Nếu sau này Tịch có bất kỳ điều trị dài hạn tại Thiên Phúc, phải có bác sĩ độc lập đọc lại hồ sơ.

Tay tôi siết giấy.

Mẹ viết dòng đó khi tôi mới mười lăm tuổi.

Mười hai năm sau, tôi cưới con trai của người bà cảnh giác.

Kiếp trước, tôi nhập viện Thiên Phúc hàng chục lần.

Không một lần xin ý kiến độc lập.

“Mẹ cháu biết Phạm Thu Vân có vấn đề,” tôi nói.

Luật sư Thịnh gật chậm.

“Nhưng không thể kết luận bà ấy liên quan chuyện hiện tại chỉ từ tài liệu mười hai năm trước.”

“Cháu biết.”

Tôi không cần kết luận.

Tôi cần bản đồ.

Kiếp trước tôi đi trong bóng tối.

Đời này, mỗi giấy tờ là một ngọn đèn.

Tôi cắm USB vào laptop offline.

Có bốn thư mục.

TRUST.

THIÊN PHÚC.

LÂM THỊNH.

NẾU MẸ SAI.

Tôi mở thư mục cuối.

Chỉ có một đoạn video.

Mẹ ngồi trước camera.

Bà gầy hơn ký ức cuối cùng của tôi một chút.

“Tịch.”

“Nếu con xem được đoạn này, có thể mẹ đã sai về rất nhiều người.”

“Mẹ mong mẹ sai.”

Bà cười.

“Người lớn hay làm một việc rất tệ là biến nỗi sợ của mình thành luật cho con cái.”

“Vì vậy mẹ không cấm con thân với nhà họ Phạm. Không cấm con yêu ai. Mẹ chỉ để lại dữ liệu.”

“Nếu một ngày con cần, hãy tự nhìn.”

Tôi tạm dừng.

Nuốt cục nghẹn.

Video tiếp tục.

“Có ba điều mẹ muốn con nhớ.”

“Một: đừng giao quyền biểu quyết chỉ vì con yêu người được giao.”

“Hai: bệnh án cũng là một loại quyền lực. Người viết nó có thể định nghĩa con trước tòa, ngân hàng và hội đồng quản trị.”

“Ba…”

Mẹ nhìn thẳng camera.

“Nếu ai đó nói con không đủ tỉnh táo để tự quyết định, việc đầu tiên là tìm một người không sống nhờ việc con mất quyền quyết định.”

Tôi nhắm mắt.

Mẹ đã mô tả chính xác cái lồng của kiếp trước.

Không cần biết Gia Huy.

Không cần biết An Chi.

Chỉ cần hiểu quyền lực vận hành thế nào.

Luật sư Thịnh hỏi:

“Cháu ổn không?”

“Ổn.”

Lần đầu tiên tôi nói từ đó mà không cần ai tin.


Trong thư mục THIÊN PHÚC có bản sao một báo cáo kiểm toán cũ.

Nhiều khoản thanh toán được chuyển qua công ty cung ứng tên Minh Tâm Y tế.

Công ty đóng cửa mười năm trước.

Tên giám đốc khi đó:

Trần Bích Vân.

Tôi đứng bật dậy.

Luật sư Thịnh nhìn màn hình.

“Bích Vân?”

Mẹ kế của tôi.

Mẹ An Chi.

Người phụ nữ đã bước vào nhà Lâm gia hai năm sau khi mẹ mất.

Tôi từng nghĩ hai nhà Phạm và Lâm chỉ trở nên thân thiết sau khi tôi yêu Gia Huy.

Không.

Trần Bích Vân và Phạm Thu Vân đã có quan hệ làm ăn từ trước khi mẹ tôi chết.

“Chú tra giúp cháu công ty này.”

“Được.”

“Kín.”

“Được.”

Điện thoại tôi rung.

Một tin nhắn từ mẹ chồng.

Tịch, mẹ muốn gặp con. Gia Huy đang rất rối. Chuyện trong ly rượu chắc chắn có hiểu lầm.

Tôi nhìn màn hình.

Kiếp trước, mỗi khi Thu Vân nói “mẹ muốn gặp con”, tôi đều đến.

Lần này tôi trả lời:

14:00 tại văn phòng luật sư của con. Có ghi âm.

Ba phút sau bà nhắn lại.

Chuyện gia đình cần gì luật sư?

Tôi cười.

Đúng.

Chuyện gia đình.

Đó là cái tên đẹp nhất người ta thường dùng cho những thứ họ không muốn có nhân chứng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...