Chương 5: Mười tám tỷ biến mất trước ngày cưới

Phạm Thu Vân không đến văn phòng luật sư.

Bà gọi cho cha tôi.

Mười lăm phút sau, cha gọi cho tôi.

“Con đang muốn biến chuyện này thành chiến tranh hai nhà à?”

“Con chỉ mời cô Vân nói chuyện có luật sư.”

“Con gọi mẹ chồng là cô?”

“Con đang làm thủ tục ly hôn.”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Tịch, kết quả cuối cùng chưa có. Có thể An Chi bị người khác lợi dụng.”

“Ba nghĩ ai lợi dụng?”

“Ba chưa biết.”

“Vậy để cảnh sát tìm.”

“Gia Huy là người tốt.”

Tôi nhắm mắt.

Kiếp trước, cha nói câu đó rất nhiều.

Người tốt.

Một nhãn dán có thể che mọi dữ liệu trái ngược.

“Ba,” tôi nói, “con không cần ba chọn phe hôm nay.”

“Con đang nói gì?”

“Con chỉ cần ba đừng ký gì trong bảy ngày tới.”

“Tại sao?”

“Bất kỳ bảo lãnh, phát hành cổ phần, ủy quyền hay chuyển nhượng nào liên quan Lâm Thịnh, Thiên Phúc hoặc công ty của Gia Huy.”

“Ai nói với con?”

Tôi nghe được sự cảnh giác trong giọng ông.

“Ba đã ký gì rồi?”

“Không có.”

Quá nhanh.

“Ba.”

“Con lo chuyện của con đi.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi nhìn luật sư Thịnh.

“Ông ấy đã ký.”

“Chưa chắc.”

“Cháu biết ba.”

Và tôi biết tương lai.

Kiếp trước, bốn tháng sau cưới, Lâm Thịnh công bố một khoản đầu tư chiến lược vào hệ sinh thái y tế của Phạm gia.

Báo chí khen cuộc hôn nhân của tôi là “liên minh vàng”.

Ba năm sau, Lâm Thịnh phải bảo lãnh một khoản trái phiếu khi dự án bệnh viện quốc tế của Thiên Phúc thiếu vốn.

Bốn năm sau, công ty mất một khu đất lớn để xử lý nghĩa vụ.

Lúc đó tôi đã có hồ sơ “không đủ sức khỏe tham gia quản trị”.

Không ai hỏi tôi.

“Cháu muốn xem các giao dịch sáu tháng gần nhất của khối truyền thông, tư vấn và đầu tư chiến lược,” tôi nói.

“Cháu chưa giữ chức điều hành.”

“Nhưng quỹ tín thác có quyền yêu cầu thông tin trước giao dịch ảnh hưởng tài sản.”

Luật sư Thịnh gật.

“Tôi gửi yêu cầu.”


Không cần đợi lâu.

15:40, giám đốc tài chính Lâm Thịnh gọi cho tôi.

Ông tên Võ Thanh Hải.

Kiếp trước, ông nghỉ việc đột ngột sáu tháng sau cưới.

Khi tôi hỏi, Gia Huy nói ông Hải biển thủ nên bị buộc từ chức.

Tôi chưa từng gặp lại.

“Cô Tịch,” ông nói, “tôi vừa nhận yêu cầu từ quỹ tín thác.”

“Vâng.”

“Cô thật sự muốn xem toàn bộ?”

“Có vấn đề?”

Ông im.

“Chú Hải.”

“Nếu cô đã hỏi, tôi muốn nói trực tiếp.”

Một giờ sau, chúng tôi gặp tại văn phòng luật sư.

Ông Hải mang một laptop và tập hồ sơ.

“Ba tháng qua có sáu hợp đồng tư vấn chiến lược mà tôi phản đối.”

“Ai duyệt?”

“Tổng giám đốc và bà Bích Vân với tư cách thành viên hội đồng.”

Mẹ kế tôi.

“Tổng giá trị?”

“18,4 tỷ.”

Tôi thấy một con số trong ký ức.

Mười tám tỷ.

Kiếp trước, hai năm sau cưới, báo cáo nội bộ từng có một khoản điều chỉnh “chi phí tái cấu trúc” gần đúng số đó.

“Bên nhận?”

Ông Hải mở bảng.

Ba công ty:

Vạn Phúc Advisory.

Green Path Holdings.

Horizon Medical Consulting.

“Có sản phẩm thật không?”

“Báo cáo rất chung. Tôi yêu cầu nghiệm thu chi tiết nhưng bị nói đây là dự án bí mật trước sáp nhập.”

“Sáp nhập với ai?”

“Thiên Phúc.”

Tôi không bất ngờ nữa.

“Ai giới thiệu ba nhà cung cấp?”

Ông Hải nhìn tôi.

“Phạm Gia Huy.”

Luật sư Thịnh ghi chú.

Tôi hỏi:

“Anh ấy có chức vụ ở Lâm Thịnh?”

“Chưa.”

“Vậy bằng cách nào?”

“Bà Bích Vân gửi email nói anh Huy sẽ sớm tham gia chiến lược sau hôn lễ, đề nghị các phòng ban phối hợp.”

Tôi bật cười.

Hôn lễ chưa diễn ra xong.

Ghế của chồng tôi trong công ty đã được kê sẵn.

“Chú Hải, vì sao chú chưa nghỉ?”

Ông nhìn tôi ngạc nhiên.

“Tại sao tôi phải nghỉ?”

Tôi sửa:

“Nếu sau này họ ép chú ký thêm thì sao?”

“Tôi sẽ không ký.”

“Nếu họ nói chú biển thủ?”

Mặt ông Hải đổi.

“Cô nghe chuyện gì?”

“Không.”

Tôi nhìn ông.

“Cháu chỉ muốn chú sao lưu mọi phê duyệt, metadata email và phiên bản hợp đồng từ hôm nay.”

Ông hiểu.

“Cô nghi có người chuẩn bị đẩy trách nhiệm?”

“Cháu không muốn nghi.”

Tôi nhớ lời mẹ.

Mẹ chỉ để lại dữ liệu.

“Cháu muốn kiểm tra.”


Chúng tôi tra ba công ty qua dữ liệu đăng ký.

Vạn Phúc Advisory mới thành lập tám tháng.

Địa chỉ là văn phòng chia sẻ.

Giám đốc: một người từng làm trợ lý cho Phạm Thu Vân.

Green Path Holdings có cổ đông sáng lập là quỹ đầu tư ở Singapore.

Người đại diện tại Việt Nam: luật sư của Thiên Phúc.

Horizon Medical Consulting thú vị nhất.

Giám đốc pháp luật:

Nguyễn Hoàng Lâm.

Tôi biết cái tên.

Bác sĩ Hoàng Lâm.

Kiếp trước là bác sĩ điều trị tâm lý cho tôi suốt bảy năm.

Người ký kết luận tôi “phụ thuộc vào quyết định của người chăm sóc chính”.

Người chăm sóc chính là Phạm Gia Huy.

Tôi thấy đầu ngón tay lạnh.

“Chú Thịnh.”

“Ừ?”

“Cháu muốn khám sức khỏe toàn diện ở bệnh viện không liên quan Thiên Phúc.”

“Tôi sắp xếp.”

“Và cháu muốn luật sư gửi văn bản yêu cầu Thiên Phúc cung cấp mọi hồ sơ mang tên cháu.”

“Cháu từng khám ở đó?”

“Một vài lần.”

Trong đời này, tôi chỉ đến khám sức khỏe định kỳ hai lần.

Không có điều trị tâm lý.

Không có chẩn đoán lo âu.

Không dùng thuốc.

Ít nhất đó là điều tôi nghĩ.

Tối hôm đó, Thiên Phúc trả lời nhanh hơn dự kiến.

Họ gửi danh sách hồ sơ bệnh nhân theo yêu cầu.

Tôi mở file.

Dòng đầu:

Khám tổng quát – 14 tháng trước.

Dòng hai:

Khám tiền hôn nhân – 2 tháng trước.

Dòng ba khiến tôi ngừng thở.

Tham vấn tâm lý – 6 tuần trước.

Chẩn đoán sơ bộ:

Rối loạn lo âu lan tỏa, có biểu hiện nghi ngờ quá mức trong quan hệ thân mật.

Bác sĩ:

Nguyễn Hoàng Lâm.

Tôi chưa từng tham vấn ông ta.

Hồ sơ bệnh án của tôi đã bắt đầu được viết trước cả đám cưới.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...