Chương 12: Người bước ra khỏi lễ đường

Mười một tháng sau, tôi gặp lại Phạm Gia Huy trong phòng xử.

Anh gầy hơn.

Tóc cắt ngắn.

Không còn đồng hồ đắt tiền.

Không còn bộ vest được may riêng.

Nhưng vẫn là khuôn mặt tôi từng yêu.

Điều kỳ lạ là tôi không thấy căm thù như mình từng tưởng.

Căm thù cần rất nhiều năng lượng.

Tôi đã dùng phần đó để sống.

Vụ án được tách thành nhiều phần vì liên quan y tế, tài chính, hồ sơ giả và các hành vi của nhiều người.

Tôi không hiểu hết mọi điều khoản pháp luật.

Tôi cũng không cần.

Việc của tôi là nói đúng những gì mình biết.

Ly rượu.

Chai thuốc.

Phụ lục B.

Hồ sơ tâm lý chưa từng khám.

Cuộc thương lượng.

Những tin nhắn chứng minh Gia Huy biết trước phương án làm tôi nhập viện.

Tôi không kể kiếp trước.

Không ai cần tin tôi từng chết.

Chỉ cần tin dữ liệu của đời này.

Phạm Thu Vân phải chịu trách nhiệm cho phần hành vi của bà.

Nguyễn Hoàng Lâm chịu trách nhiệm cho hồ sơ y tế.

Trần Bích Vân đối diện vụ án tài chính riêng.

An Chi thừa nhận việc đưa chai thuốc cho tôi, ngoại tình với Gia Huy và che giấu mối quan hệ. Việc cô chủ động giao điện thoại, từ chối ký lời khai giả và hợp tác sau đó được xem xét theo quy định.

Tôi không xin giảm cho cô.

Cũng không xin nặng.

Tôi để việc đó cho pháp luật.

Đến lượt Gia Huy nói lời cuối, anh nhìn tôi.

“Tịch.”

Thẩm phán nhắc anh trả lời đúng phần.

Anh vẫn nói:

“Anh chưa từng muốn giết em.”

Tôi tin câu đó ở thời điểm này.

Ngày cưới, anh chưa muốn tôi chết.

Anh chỉ muốn tôi ngủ.

Muốn tôi nhập viện.

Muốn một bác sĩ viết vài dòng.

Muốn tôi ký vài tờ giấy.

Muốn tôi mất dần khả năng nói “không”.

Kiếp trước, việc giết tôi đến sau.

Nhưng tôi không thể xét xử một tương lai không xảy ra.

Tôi chỉ nhìn anh và nghĩ:

Một người không cần muốn giết bạn mới có thể phá hủy cuộc đời bạn.

Đôi khi họ chỉ cần tin quyền quyết định của họ quan trọng hơn quyền sống của bạn.

Gia Huy tiếp:

“Anh chỉ muốn giữ mọi thứ không sụp.”

Tôi đã nghe câu đó ở phòng họp.

Ở đời trước, tôi cũng từng dùng nó để biện hộ cho anh.

Giữ gia đình.

Giữ công ty.

Giữ hôn nhân.

Giữ hình ảnh.

Đến cuối cùng, thứ duy nhất không được giữ là tôi.

Tòa tuyên các trách nhiệm tương ứng theo hồ sơ đã chứng minh.

Tôi không nhớ từng con số năm tháng khi bước ra.

Tôi chỉ nhớ tiếng cửa phía sau đóng.

Lần này người ở lại bên trong là Gia Huy.

Còn tôi bước ra.


Lâm Thịnh mất gần một năm để dọn hậu quả.

Thương vụ với Thiên Phúc bị hủy.

18,4 tỷ được xử lý theo kết quả kiểm toán và điều tra.

Hội đồng quản trị lập ủy ban giao dịch với bên liên quan độc lập.

Mọi bảo lãnh lớn cần nhiều lớp phê duyệt.

Quỹ tín thác của mẹ không còn cho phép một cá nhân duy nhất nhận ủy quyền toàn bộ quyền biểu quyết chỉ bằng giấy ký riêng.

Tôi không lên làm chủ tịch ngay.

Ba từ chức.

Ông nói:

“Ba tưởng làm cha là quyết định thay con khi nghĩ mình biết tốt hơn.”

Tôi hỏi:

“Bây giờ thì sao?”

“Bây giờ ba nghĩ làm cha đôi khi chỉ là ngồi đây khi con không cần ba quyết định.”

Chúng tôi chưa trở lại như trước.

Tôi không biết có cần trở lại không.

Có những quan hệ sau khi vỡ không nên được ép thành hình cũ.

Chúng tôi xây một hình mới.

Chậm.

Ít lời hứa hơn.

Nhiều dữ liệu hơn.

An Chi và tôi không còn gọi nhau mỗi ngày.

Thỉnh thoảng cô gửi tin.

Một lần là ảnh chiếc đồng hồ 680 triệu đã được giao nộp trong quá trình xử lý tài sản.

Cô viết:

Em từng nghĩ cái này chứng minh anh ấy yêu em.

Tôi trả lời:

Nó chỉ chứng minh thẻ của chị từng bị trừ 680 triệu.

Cô gửi một biểu tượng cười rồi thôi.

Đó có thể là khởi đầu.

Hoặc không.

Tôi không ép.


Ngày tròn một năm kể từ đám cưới, luật sư Thịnh gửi tôi một hộp nhỏ.

Bên trong là chiếc chìa khóa két của mẹ và bản sao lá thư đầu tiên.

Chọn sai không đáng sợ. Không dám sửa mới đáng sợ.

Tôi ngồi bên cửa sổ đọc lại.

Suốt một năm, có người hỏi tôi rất nhiều:

“Nếu biết Gia Huy như vậy, sao trước đây cô yêu anh ta?”

“Sao không nhận ra sớm?”

“Sao ký giấy mà không đọc?”

“Sao tin em gái?”

Những câu hỏi đều giả định rằng người bị lừa phải chịu trách nhiệm vì chưa đủ giỏi để phát hiện kẻ lừa.

Tôi không còn trả lời.

Tôi đã chịu trách nhiệm cho phần của mình.

Tôi đọc giấy.

Tôi hỏi.

Tôi kiểm tra.

Tôi rời đi.

Phần còn lại thuộc về người đã lựa chọn phản bội.

Tối đó, tôi mở chiếc hộp váy cưới.

Váy vẫn trắng.

Không có gì trong một mảnh vải biết chuyện đã xảy ra.

Tôi không đốt.

Không xé.

Tôi gửi nó cho một tổ chức tái sử dụng váy cưới gây quỹ pháp lý cho phụ nữ cần hỗ trợ rời khỏi các mối quan hệ có kiểm soát.

Nhân viên hỏi:

“Chị có muốn ghi tên người tặng?”

Tôi nghĩ một lúc.

“Có.”

“Tên gì ạ?”

“Lâm Tịch.”

“Chỉ vậy thôi?”

“Chỉ vậy.”

Tôi bước ra khỏi cửa.

Ngày nắng.

Không ai đợi tôi ở cuối thảm đỏ.

Không ai đưa tôi ly rượu.

Không ai nói họ biết điều gì tốt cho tôi.

Tôi từng nghĩ được sống lại là cơ hội để trả thù.

Sau cùng, nó chỉ là cơ hội để làm một việc mà kiếp trước tôi đã quên mất.

Tự quyết định đời mình.

— HẾT —

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...