Chương 2: Đám cưới thành hiện trường
Không ai rời khỏi đại sảnh trong mười phút tiếp theo.
Không phải vì tôi khóa cửa.
Mà vì hơn hai trăm khách mời đều muốn biết một đám cưới vài tỷ đồng đã biến thành hiện trường điều tra như thế nào.
Gia Huy là người bình tĩnh đầu tiên.
Anh bước xuống sân khấu, nói với cảnh sát:
“Tôi là chú rể. Có lẽ đây là hiểu lầm.”
Một cán bộ hỏi:
“Ai phụ trách đồ uống của cô dâu?”
Quản lý nhà hàng được gọi tới.
“Rượu được mở tại quầy bar, sau đó nhân viên mang lên theo số bàn và nghi thức.”
“Có ai yêu cầu xử lý riêng ly cô dâu không?”
Ông ta nhìn nhân viên phục vụ.
Một cậu trai khoảng hai mươi đứng tái mặt.
“Em chỉ làm theo yêu cầu.”
“Của ai?”
Cậu nhìn về phía An Chi.
Em gái tôi đứng cạnh mẹ kế, sắc mặt trắng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Cô An Chi.”
Cả sảnh vang lên tiếng xì xào.
An Chi bật dậy.
“Tôi chỉ bảo đánh dấu ly để tránh nhầm! Chị tôi dị ứng với một loại phụ gia.”
Tôi nhìn cô.
Kiếp trước, tôi không hề có dị ứng.
Nhưng một năm sau cưới, bệnh án của tôi bắt đầu xuất hiện dòng “tiền sử phản ứng với cồn và phụ gia thực phẩm”.
Mọi thứ được viết lại từng chút một.
Đến khi tôi không còn nhớ đời mình trước đó từng khỏe mạnh thế nào.
Luật sư Thịnh bước tới.
“Cô Lâm đã yêu cầu tôi chứng kiến việc niêm phong ly rượu và chai dung dịch được đưa cho cô ấy trước lễ.”
Gia Huy quay sang tôi.
“Chai gì?”
Quá nhanh.
Kiếp trước anh là người nói chai đó do bác sĩ của anh gửi.
Bây giờ anh hỏi như chưa từng biết.
Tôi lấy chai nhỏ từ túi áo choàng, đặt lên khăn sạch.
“An Chi đưa. Nói bác sĩ của anh gửi.”
Ánh mắt Gia Huy dừng trên mặt An Chi.
Chỉ một giây.
Nhưng đủ để tôi biết họ đang thống nhất câu chuyện mà không cần nói.
An Chi lên tiếng:
“Anh Huy không biết. Em tự nhờ bác sĩ quen mua vitamin cho chị.”
Tôi hỏi:
“Bác sĩ nào?”
“Em… không nhớ tên.”
“Mua ở đâu?”
“Trợ lý mua.”
“Trợ lý nào?”
“Chị đang thẩm vấn em à?”
“Không.”
Tôi nhìn cảnh sát.
“Họ đang hỏi.”
An Chi im.
Gia Huy kéo tôi sang một bên.
“Tịch, em đang làm gì vậy?”
Giọng nhỏ, vẫn dịu.
Nếu tôi chưa từng chết, có lẽ tôi sẽ lập tức thấy có lỗi.
Đó là sức mạnh của anh.
Gia Huy chưa bao giờ cần quát tôi.
Anh chỉ cần khiến tôi tin rằng mọi rắc rối đều bắt đầu từ cảm xúc quá mức của tôi.
“Em phát hiện đồ uống bị can thiệp,” tôi nói.
“Vậy báo anh trước.”
“Để anh xử lý?”
“Anh là chồng em.”
“Mới năm ngày.”
Anh khựng.
Chúng tôi đã đăng ký kết hôn năm ngày trước lễ cưới.
Kiếp trước tôi từng thấy việc đó lãng mạn.
Gia Huy nói anh không muốn chờ đến ngày cưới mới được gọi tôi là vợ.
Giờ tôi hiểu anh cần tư cách pháp lý sớm hơn nghi thức.
“Năm ngày hay năm mươi năm thì có gì khác?” anh hỏi.
Tôi nhìn anh.
“Rồi anh sẽ thấy.”
Một giờ sau, buổi lễ bị hủy.
Ly rượu, chai dung dịch, chai vang và toàn bộ camera khu vực quầy bar được niêm phong.
Cảnh sát mời Gia Huy, An Chi, quản lý nhà hàng và một số nhân viên về làm việc.
Tôi cũng phải đi.
Cha tôi chặn tôi ở hành lang.
“Lâm Tịch.”
Ông hiếm khi gọi đủ họ tên tôi trừ khi rất giận.
“Con có biết mình vừa làm gì không?”
“Biết.”
“Hai trăm khách. Đối tác. Báo chí. Con biến đám cưới thành trò hề chỉ vì một chai vitamin?”
Tôi nhìn người cha đã từng ngồi cạnh giường bệnh của tôi ở kiếp trước.
Ông không phải người giết tôi.
Nhưng ông tin Gia Huy hơn tin tôi.
Ông ký những giấy tờ Gia Huy đưa.
Ông từng nói:
Con bệnh rồi, nghe chồng con đi.
Đến lúc ông phát hiện tiền công ty biến mất, ông đã bị đẩy khỏi hội đồng quản trị vì một cơn đột quỵ.
“Ba,” tôi hỏi, “nếu kết quả cho thấy chai đó có chất không nên có thì sao?”
Ông im.
“Con sẽ xin lỗi tất cả nếu con sai.”
“Còn nếu con đúng?”
Cha nhìn tôi.
Tôi nói:
“Ba xin lỗi con.”
Ông quay mặt đi.
“Đi làm việc với cảnh sát trước.”
Tôi gật.
Đó là điều đầu tiên trong đời này tôi không cố ép cha phải hiểu ngay.
Tôi có thời gian.
Lần này tôi còn sống.
Đến chiều, kết quả sàng lọc ban đầu có.
Trong chai “vitamin” có một hoạt chất an thần kê đơn liều cao hơn mức bổ sung thông thường.
Trong ly rượu của tôi có dấu vết cùng nhóm chất, cộng thêm một hợp chất khác cần kiểm nghiệm sâu hơn.
Ly của Gia Huy không có.
Chai vang chung không có.
Nghĩa là thứ đó được thêm vào riêng ly của tôi.
Cảnh sát giữ An Chi để làm rõ thêm vài giờ.
Gia Huy được cho về sau khi lấy lời khai vì chưa có chứng cứ cho thấy anh trực tiếp đưa chất vào rượu.
Đúng như tôi đoán.
Anh không bao giờ tự tay làm việc bẩn nếu có người khác làm được.
18:20, tôi bước ra khỏi trụ sở.
Gia Huy đứng cạnh xe.
Không còn vest.
Áo sơ mi tháo hai cúc.
Nhìn anh giống một chú rể bị tổn thương hơn một nghi phạm.
“Tịch.”
Tôi đi ngang.
Anh nắm cổ tay tôi.
“Chúng ta nói chuyện.”
“Buông.”
“Anh không biết chuyện chai thuốc.”
“Ừ.”
“Em không tin?”
“Không.”
Gia Huy nhìn tôi thật lâu.
“Sáng nay em còn bình thường.”
“Anh nghĩ bình thường là gì?”
“Em không như thế này.”
Tôi bật cười.
“Anh mới biết em bắt đầu từ hôm nay.”
Tôi giật tay ra.
Gia Huy nói sau lưng:
“Chúng ta đã đăng ký kết hôn. Em không thể cứ thế bỏ đi.”
Tôi quay lại.
“Ai nói em bỏ đi?”
“Vậy em muốn gì?”
“Ngày mai chín giờ, luật sư của em sẽ gửi đơn yêu cầu ly hôn cùng yêu cầu áp dụng biện pháp bảo toàn một số tài sản chung phát sinh sau đăng ký.”
Mặt anh thay đổi.
“Tịch.”
“Và anh đừng dùng thẻ phụ của em nữa.”
“Em đang nói gì?”
“14:37 hôm qua, thẻ phụ số đuôi 7712 thanh toán 680 triệu tại một cửa hàng đồng hồ.”
Anh im.
Kiếp trước tôi biết chiếc đồng hồ đó một năm sau.
Nó nằm trên tay An Chi.
Cô nói bạn trai tặng.
“Ngân hàng vừa khóa thẻ.”
Gia Huy tiến một bước.
“Em theo dõi anh?”
“Không.”
Tôi nhìn người đàn ông từng theo dõi từng viên thuốc tôi uống.
“Em chỉ bắt đầu đọc sao kê.”
Tôi lên xe của luật sư Thịnh.
Trước khi cửa đóng, ông đưa cho tôi một phong bì dày.
“Mẹ cháu để lại cái này.”
Tôi nhìn ông.
Kiếp trước tôi chưa từng thấy phong bì ấy.
“Tại sao bây giờ chú mới đưa?”
“Vì trong di chúc có điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
Ông Thịnh nói:
“Chỉ được giao cho cháu nếu trong vòng ba mươi ngày sau khi kết hôn, cháu chủ động yêu cầu chấm dứt cuộc hôn nhân.”
Tôi lạnh sống lưng.
Mẹ tôi đã mất mười năm.
Nhưng bà dường như đã biết một ngày nào đó tôi sẽ cần một lối thoát.