Chương 6: Bệnh án của một người chưa từng bệnh
Tôi đọc hồ sơ giả đến bốn giờ sáng.
Nó được viết rất khéo.
Không có câu nào quá cực đoan.
Không ghi tôi mất năng lực.
Không ghi tôi hoang tưởng.
Chỉ là những viên gạch nhỏ.
Bệnh nhân thường xuyên khó ngủ.
Có xu hướng kiểm tra điện thoại của bạn đời.
Lo sợ bị phản bội dù chưa có bằng chứng.
Dễ phản ứng mạnh trong tình huống căng thẳng.
Nếu một ngày tôi thật sự phát hiện chồng ngoại tình, hồ sơ sẽ biến sự thật thành triệu chứng.
Nếu tôi nghi ai đó bỏ thuốc, đó là “nghi ngờ quá mức”.
Nếu tôi tức giận, đó là “phản ứng mạnh”.
Nếu tôi mất ngủ vì bị đầu độc, bệnh án sẽ nói chứng lo âu nặng hơn.
Kiếp trước họ không cần tạo ra một người điên.
Họ chỉ cần tạo ra một câu chuyện đủ nhất quán để mọi phản ứng của tôi đều chứng minh câu chuyện đó.
08:00, tôi có mặt tại một bệnh viện quốc tế độc lập.
Luật sư Thịnh yêu cầu toàn bộ quy trình được lưu hồ sơ đầy đủ.
Xét nghiệm máu.
Điện tim.
Chức năng gan thận.
Đánh giá tâm lý bởi hai chuyên gia độc lập.
Tôi kể sự việc ly rượu, nhưng không nói mình trọng sinh.
Tôi không ngu đến mức tự cung cấp cho đối phương một chẩn đoán mới.
Buổi chiều, kết quả sơ bộ:
Sức khỏe thể chất bình thường.
Không có bằng chứng tôi đang dùng thuốc an thần dài hạn.
Đánh giá tâm lý không ghi nhận rối loạn lo âu lan tỏa.
Bác sĩ nói:
“Cô có phản ứng stress cấp sau một sự kiện nguy hiểm. Điều đó không đồng nghĩa bệnh lý mạn tính.”
Tôi xin ông ghi đúng câu đó vào hồ sơ.
Ông gật.
“Tất nhiên.”
Tôi gần như muốn khóc chỉ vì một bác sĩ chịu viết điều đã thật sự xảy ra.
11:20, cảnh sát gọi.
Kết quả kiểm nghiệm chính thức từ ly rượu xác nhận có chất an thần kê đơn và một hoạt chất có thể gây rối loạn nhịp tim ở người nhạy cảm.
Nồng độ không nhất thiết gây tử vong ở một lần sử dụng.
Nhưng hoàn toàn không có lý do hợp pháp để xuất hiện trong ly rượu của tôi.
Camera quầy bar ghi được một nhân viên nữ tiếp cận ly trước khi được mang ra sân khấu.
Người đó không phải An Chi.
Là điều dưỡng của Thiên Phúc được thuê làm nhân viên y tế dự phòng cho lễ cưới.
Tên:
Trương Mỹ Dung.
Cô đã tắt điện thoại và rời khỏi nơi cư trú.
“Ai thuê cô ấy?” tôi hỏi.
“Hợp đồng dịch vụ do ban tổ chức ký với Bệnh viện Thiên Phúc. Người chỉ định nhân sự phía bệnh viện đang được xác minh.”
Tôi biết câu trả lời trước khi họ nói.
Phạm Thu Vân.
Nhưng chứng minh biết khác với đoán đúng.
Tôi giữ im lặng.
“Còn chai An Chi đưa?”
“Có cùng hoạt chất an thần, nhưng không có hoạt chất thứ hai.”
Tôi hiểu.
Chai vitamin là lớp che phủ.
Nếu tôi chóng mặt, mọi người sẽ đổ cho thứ An Chi công khai đưa.
Chất nguy hiểm hơn nằm trong ly rượu, được thêm bởi nhân viên y tế.
Nếu có chuyện, An Chi có thể trở thành người duy nhất chịu trách nhiệm.
Ai đó đã chuẩn bị cả vật hy sinh.
Tôi từng nghĩ em gái và chồng là một đội.
Có lẽ đúng.
Nhưng trong một đội tội phạm, không phải ai cũng biết mình đang chơi ở vị trí nào.
Chiều, An Chi tìm tôi.
Cô đứng trước văn phòng luật sư, mắt sưng.
“Chị, nói chuyện năm phút.”
“Có luật sư.”
“Em muốn nói riêng.”
“Không.”
“Chị sợ em à?”
“Không.”
Tôi mở cửa phòng họp.
“Chị chỉ không còn họp không biên bản với người đang liên quan một vụ đầu độc.”
An Chi cắn môi.
Cuối cùng bước vào.
Luật sư Thịnh đặt máy ghi âm trên bàn.
“Cuộc trao đổi được ghi lại nếu hai bên đồng ý.”
An Chi nhìn tôi.
“Được.”
Tôi hỏi ngay:
“Ai đưa chai thuốc cho em?”
“Anh Huy.”
Tôi không chớp mắt.
“Anh ấy nói gì?”
“Nói chị hay hoảng trước đám đông. Bác sĩ kê để chị dễ chịu hơn.”
“Em biết đó là thuốc kê đơn?”
“Không.”
“Em không hỏi?”
“Anh ấy là chồng chị.”
Tôi bật cười.
“Lại câu đó.”
An Chi đỏ mắt.
“Em không muốn hại chị.”
“Vậy tại sao em ép chị uống?”
“Vì…”
Cô dừng.
“Vì gì?”
“Anh Huy nói nếu chị lên cơn hoảng trong lễ, hình ảnh hai nhà sẽ rất xấu.”
Tôi nhìn luật sư Thịnh.
Một phần của kế hoạch đã tự lộ.
Gia Huy muốn kiểm soát trạng thái của tôi ngay trước lễ.
“Em và Gia Huy thân đến mức anh ấy giao thuốc cho em?”
An Chi im.
“Trả lời.”
“Bọn em nói chuyện nhiều.”
“Bao nhiêu là nhiều?”
“Chị đang hỏi chuyện thuốc hay chuyện khác?”
“Cả hai.”
Cô nhìn tôi, rồi bỗng cười mệt mỏi.
“Chị thật sự không biết?”
“Biết gì?”
“Anh ấy chưa bao giờ muốn cưới chị.”
Căn phòng im.
Kiếp trước, câu này sẽ giết tôi.
Đời này, nó chỉ xác nhận một dữ liệu.
“Anh ấy yêu em?” tôi hỏi.
An Chi không trả lời.
Nhưng nước mắt đủ rồi.
“Bao lâu?”
“Ba năm.”
Ba năm.
Trong ba năm đó, tôi chọn váy cưới với cô.
Tôi hỏi cô xem Gia Huy thích đồng hồ gì.
Tôi nhờ cô giữ nhẫn cầu hôn khi đi du lịch.
“Vậy sao anh ấy cưới chị?” tôi hỏi.
An Chi siết tay.
“Vì cô Thu Vân nói anh ấy phải cưới chị.”
“Để lấy cổ phần?”
Cô nhìn tôi kinh ngạc.
Tôi đã có câu trả lời.
“Em biết.”
“Không phải như chị nghĩ.”
“Vậy như thế nào?”
“Thiên Phúc đang có vấn đề. Hai nhà hợp tác thì mọi thứ sẽ qua.”
“Và sau khi qua?”
An Chi khóc.
“Anh ấy nói sẽ ly hôn.”
“Với chị?”
Cô gật.
“Khi nào?”
“Sau ba năm.”
Ba năm.
Đúng sinh nhật ba mươi tuổi của tôi.
Đúng lúc 38% cổ phần trong quỹ tín thác chuyển toàn quyền biểu quyết cho tôi nếu không có ủy quyền khác.
Mọi thứ khớp.
Tôi hỏi câu cuối:
“An Chi, em có biết họ đã tạo hồ sơ tâm lý giả cho chị trước lễ cưới không?”
Cô ngẩng lên.
“Hồ sơ gì?”
Phản ứng đó không giống diễn.
Và ngay lúc ấy tôi hiểu điều đáng sợ hơn.
An Chi phản bội tôi.
Nhưng có thể cô ấy không phải người biết kế hoạch thật.
Cô chỉ là người tình được hứa một tương lai sau ba năm.
Còn ở kiếp trước, tôi không chết sau ba năm.
Tôi sống thêm bốn năm nữa.
Nghĩa là đã có chuyện gì đó làm kế hoạch ban đầu thay đổi.
Và người biết vì sao chắc chắn không phải An Chi.