Chương 11: Ngày thứ hai của lễ cưới
Gia Huy không bị kết tội chỉ nhờ một cuộc ghi âm.
Đời thật không vận hành như phim.
Một câu nói “em sẽ ngủ một giấc” rất quan trọng.
Nhưng để chứng minh âm mưu, cơ quan điều tra cần chuỗi dữ liệu.
Lần này, chuỗi đó đã bắt đầu nối lại.
Sau buổi thương lượng, họ tạm giữ phụ lục B và đối chiếu nguồn soạn thảo.
Metadata dẫn tới máy tính của một luật sư làm việc thường xuyên cho Thiên Phúc.
Bản nháp đầu tiên được tạo tám tháng trước đám cưới.
Ba tháng trước đám cưới, một phiên bản khác được gửi tới tài khoản nội bộ của bác sĩ Nguyễn Hoàng Lâm.
Tiêu đề email:
Health contingency documentation for LT.
LT.
Lâm Tịch.
Tôi chưa cưới.
Chưa có bệnh.
Nhưng “tình huống sức khỏe” của tôi đã được thiết kế.
Cơ quan điều tra tiếp tục xin dữ liệu máy chủ Thiên Phúc.
Ban đầu bệnh viện nói một số log đã bị xóa do chính sách lưu trữ.
Ba ngày sau, một kỹ sư hệ thống tự nguyện cung cấp bản sao backup.
Anh ta nói:
“Tôi không biết họ làm gì với bệnh nhân. Tôi chỉ biết có người yêu cầu sửa timestamp hồ sơ.”
Bản backup cho thấy hồ sơ tham vấn tâm lý của tôi được tạo từ tài khoản quản trị.
Người đăng nhập:
Nguyễn Hoàng Lâm.
Địa chỉ IP:
Văn phòng Chủ tịch Bệnh viện Thiên Phúc.
Phạm Thu Vân.
Trong cùng thư mục có một file kế hoạch theo giai đoạn.
LT Stability Plan.
Giai đoạn 1: xây dựng tiền sử lo âu trước hôn nhân.
Giai đoạn 2: sự kiện cấp tính tại lễ cưới.
Giai đoạn 3: theo dõi định kỳ tại Thiên Phúc.
Giai đoạn 4: chuẩn bị xác nhận cần người hỗ trợ quyết định tài chính trước mốc ba mươi tuổi.
Không có dòng “giết Lâm Tịch”.
Không cần.
Họ không định giết tôi ở thời điểm này.
Họ định lấy quyền sống của tôi trước.
Kiếp trước, bốn năm sau mốc ba mươi, khi tôi bắt đầu nhớ ra những khoảng trống và nghi ngờ, kế hoạch kiểm soát mới biến thành giết người.
Đời này tôi đã chặn nó trước bước đầu tiên.
Điều dưỡng Mỹ Dung khai bổ sung.
Cô được Thu Vân đưa lọ thuốc và nói làm theo chỉ định của bác sĩ Lâm.
Trong điện thoại của cô có tin nhắn đã xóa được phục hồi:
Thu Vân: Ly có đánh dấu. Nếu chai trước lễ không dùng thì làm phương án B.
Dung: Anh Huy biết chứ chị?
Thu Vân: Nó đồng ý. Đừng hỏi nhiều.
Một tin khác từ Gia Huy gửi mẹ:
Đừng để quá liều. Chỉ cần cô ấy nhập viện tối nay.
Khi tôi đọc câu đó, tay không run.
Tôi đã chờ bằng chứng này từ giây phút mở mắt lại.
Không phải bằng chứng anh muốn tôi chết.
Mà bằng chứng anh biết tôi sẽ bị bỏ thuốc mà vẫn đồng ý.
Đủ để sự thật thoát khỏi câu “hiểu lầm”.
Phạm Thu Vân bị khởi tố điều tra trong nhiều hành vi liên quan việc sử dụng thuốc trái phép, làm sai lệch hồ sơ và các giao dịch tài chính.
Bác sĩ Hoàng Lâm bị đình chỉ hành nghề trong quá trình điều tra và đối diện trách nhiệm riêng.
Gia Huy bị áp dụng biện pháp ngăn chặn nghiêm khắc hơn sau khi xuất hiện dữ liệu về việc biết trước phương án bỏ thuốc và cuộc thương lượng đổi tài liệu lấy việc dừng kiểm toán.
Còn Trần Bích Vân?
Kiểm toán Lâm Thịnh tìm thấy dòng tiền 18,4 tỷ đi qua ba công ty tư vấn rồi quay về thanh toán một phần nghĩa vụ của hệ sinh thái Thiên Phúc.
Một phần khác vào tài khoản có lợi ích liên quan đến bà.
Mẹ kế tôi không còn khóc vì “gia đình”.
Bà thuê ba hãng luật.
Cha chuyển ra khỏi phòng ngủ chung.
Ông nộp đơn xin tạm rút khỏi chức chủ tịch hội đồng để kiểm toán độc lập làm việc không bị ảnh hưởng.
Lần đầu tiên trong đời, ông không cố kiểm soát hậu quả bằng quyền lực.
Ông để hậu quả xảy ra.
Một tuần sau ngày cưới, tôi quay lại khách sạn Vạn Hoa.
Không có khách.
Không váy cưới.
Không hoa.
Chỉ tôi, luật sư Thịnh và người quản lý khách sạn.
Tôi muốn lấy đồ cá nhân còn gửi kho.
Chiếc hộp nhẫn.
Đôi giày.
Một tấm bảng ghi tên hai chúng tôi.
GIA HUY & LÂM TỊCH.
Tôi nhìn nó lâu hơn cần thiết.
Quản lý hỏi:
“Cô muốn chúng tôi bỏ đi?”
“Không.”
Tôi cầm bút.
Gạch tên Gia Huy.
Chỉ để lại:
LÂM TỊCH.
Tôi bật cười.
Luật sư Thịnh hỏi:
“Làm gì vậy?”
“Sửa bảng.”
“Để làm gì?”
“Cháu thích.”
Đó là lần đầu tiên sau nhiều ngày tôi làm một việc không có giá trị pháp lý, tài chính hay chiến lược.
Chỉ vì tôi thích.
Trước khi rời khách sạn, tôi đi ngang lễ đường.
Trong ký ức, Gia Huy vẫn đứng ở cuối thảm đỏ.
Kiếp trước, tôi đi về phía anh.
Đời này, tôi cũng đi.
Nhưng lần đầu tiên tôi tưởng mình đã tự tay đưa chồng vào tù ngay ngày cưới.
Không.
Ngày cưới chỉ là lúc tôi ngừng tự đưa mình vào tù.
Phần còn lại cần bằng chứng, luật pháp và rất nhiều người không chịu im lặng.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn từ An Chi.
Chị, em đã nộp toàn bộ điện thoại và đồng ý đối chất.
Tôi trả lời:
Ừ.
Cô nhắn thêm:
Em không xin chị tha thứ nữa.
Tôi nhìn câu đó.
Rồi gõ:
Tốt.
Tha thứ nếu có, phải đến sau trách nhiệm.
Không phải thay cho trách nhiệm.