Chương 1: Ngày Bị Cười Nhạo Trước Nhà Thùng Phố Cổ
Buổi công bố ở Hàng Bạc Hà Nội và Phú Quốc vốn được chuẩn bị như một lễ đăng quang cho Trịnh Quang Vinh.
Đèn pha rọi xuống bàn chủ tọa, ly thủy tinh xếp thành hàng, còn Bùi Khánh Toàn đứng ở mép thảm đỏ với chiếc cặp da cũ đã sờn góc.
Anh là người viết những dòng đầu tiên cho dự án nước mắm truyền thống, nhưng trên bảng tên khách mời, tên anh bị gạch bằng bút đỏ.
Nguyễn Thùy Dung bước qua anh như bước qua một vệt nước bẩn.
Cô ta hạ giọng vừa đủ để những người xung quanh nghe thấy: "Anh đừng làm tôi mất mặt nữa.
Công lao của anh chỉ đáng bằng tiền giữ xe." Câu nói rơi xuống không khí, kéo theo vài tiếng cười khẽ.
Bùi Khánh Toàn cúi xuống nhặt tấm thẻ bị ném, ngón tay anh dính bụi nhưng mắt không hề đỏ.
Trịnh Quang Vinh đẩy cửa phòng họp, chỉ vào anh trước mặt đối tác và truyền thông.
Hắn tuyên bố Bùi Khánh Toàn đã làm thất lạc hồ sơ, phá hỏng uy tín công ty, thậm chí còn ám chỉ anh ăn cắp tài liệu để bán cho đối thủ.
Mấy chiếc điện thoại lập tức giơ lên.
Một người bảo vệ tiến tới, đặt tay lên vai anh mạnh đến mức đường chỉ áo sơ mi cũ căng ra.
Trong tiếng xì xào, Bùi Khánh Toàn nhìn thấy Phạm An Khuê.
Cô không vội bênh vực.
Cô đứng ở hàng ghế cuối, tay cầm bút, ánh mắt bình tĩnh như một người đang cân từng lời khai.
Chính sự im lặng ấy làm anh thấy dễ chịu hơn những lời thương hại.
Anh biết cô không tin ai chỉ vì nước mắt.
"Từ hôm nay, mọi hợp đồng liên quan đến nước mắm truyền thống không còn dính dáng gì đến anh," Trịnh Quang Vinh nói.
Hắn ném chiếc USB xuống sàn, gót giày nghiền nhẹ lên vỏ nhựa.
"Cầm thứ rác này mà đi." Nguyễn Thùy Dung khoác tay hắn, môi cong lên.
Một phóng viên trẻ cố dí micro vào mặt Bùi Khánh Toàn, hỏi anh có muốn xin lỗi công khai hay không.
Bùi Khánh Toàn không xin lỗi.
Anh chỉ cúi nhặt chiếc USB đã nứt, lau bụi bằng khăn tay, rồi đặt lại vào cặp.
Ở đáy cặp còn một bản sao của sổ ủ chượp ba đời, kiểm nghiệm đạm, hợp đồng vùng nguyên liệu.
Bản chính nằm trong két ngân hàng, có số niêm phong, có lịch sử truy cập, có người làm chứng.
Anh đã giữ nó không phải để khoe khoang, mà để chờ đúng ngày những kẻ ăn cắp tự đứng lên sân khấu.
Khi bảo vệ kéo anh ra cửa phụ, trời đổ mưa.
Nước mưa tạt vào mặt làm cổ áo lạnh buốt.
Sau lưng, loa hội trường vẫn vang lên giọng Trịnh Quang Vinh nói về đạo đức kinh doanh.
Bùi Khánh Toàn bật cười rất khẽ.
Không phải nụ cười của người thắng, mà là nụ cười của người vừa xác định được toàn bộ danh sách những kẻ cần phải trả giá.
Đêm đó, trên mạng bắt đầu lan video anh bị đuổi.
Bình luận chửi rủa kéo dài hàng nghìn dòng.
Có người gọi anh là kẻ vô dụng, có người thương hại Nguyễn Thùy Dung vì từng yêu nhầm.
Bùi Khánh Toàn ngồi trong căn phòng thuê, pha một ly trà nguội, mở máy ghi âm cũ và nghe lại cuộc họp kín nơi Trịnh Quang Vinh lần đầu ép anh ký nhượng quyền công sức.
Nửa đêm, Phạm An Khuê gọi đến.
Câu đầu tiên của cô không phải an ủi.
Cô hỏi: "Anh có bằng chứng đủ để chịu kiểm tra chéo không?
Nếu chỉ có lời kể, tôi sẽ không bước vào.
Nếu có hồ sơ đủ chịu kiểm tra chéo, sáng mai mang đến." Bùi Khánh Toàn nhìn tập tài liệu trên bàn.
Anh trả lời: "Bùi Khánh Toàn đáp: "Đừng tin tôi bằng cảm tính.
Hãy bóc từng lớp hồ sơ, sai ở đâu cứ gạch đỏ ở đó.""
Sáng hôm sau, anh mặc lại chiếc áo đã khô, mang cặp ra khỏi nhà.
Trên màn hình điện thoại, Trịnh Quang Vinh vừa đăng ảnh ăn mừng cùng Nguyễn Thùy Dung.
Dòng chú thích viết rằng kẻ phản bội đã bị loại khỏi cuộc chơi.
Bùi Khánh Toàn tắt máy.
Cuộc chơi, thật ra, bây giờ mới bắt đầu.
Trên đường về, Bùi Khánh Toàn ghé qua cây ATM gần nhất để in số dư tài khoản.
Tờ giấy mỏng hiện ra con số ít ỏi, tương phản cay đắng với lời hứa chuỗi đặc sản Việt 150 tỷ mà người khác đang dùng tên anh để khoe khoang.
Anh gấp tờ giấy lại, kẹp vào cuốn sổ tay như một lời nhắc: muốn trả thù cho sạch, trước hết phải sống sót qua những ngày rất nghèo.
Mẹ anh gọi từ quê lên, giọng cố bình tĩnh nhưng vẫn lộ run.
Bà hỏi có phải trên mạng đang nói về anh không.
Bùi Khánh Toàn nhìn mưa chảy trên kính trạm xe buýt, nói rằng bà cứ giữ sức khỏe, vài ngày nữa mọi chuyện sẽ rõ.
Anh không kể mình vừa bị đẩy ngã trước đám đông.
Có những nỗi nhục phải tự nuốt xuống để biến thành lưỡi dao.
Trong phòng khách sạn sang trọng, Trịnh Quang Vinh nâng ly với Nguyễn Thùy Dung.
Hắn cười đến đỏ mặt, bảo rằng người như Bùi Khánh Toàn chỉ cần một cú đá là biến mất.
Nhưng khi trợ lý nhắc tới chiếc cặp da cũ anh mang đi, khóe miệng hắn thoáng cứng lại.
Hắn nhớ trong chiếc cặp ấy có nhiều thứ từng bị hắn xem nhẹ.
Trong riêng chặng này, Bùi Khánh Toàn không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc sổ ủ chượp ba đời đối chiếu với chum gỗ bời lời ở phố cổ, để mỗi lời phản bác của Trịnh Quang Vinh đều phải va vào một vật chứng cụ thể của nước mắm truyền thống phố cổ.
Chính chi tiết ấy làm ngày bị cười nhạo trước nhà thùng phố cổ không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.