Chương 11: Cú Phản Công Cuối Của Mẻ Chượp Ba Đời
Sau vụ đối chất, Bùi Khánh Toàn không trở về nhà ngay mà vòng qua một cuộc gọi lúc gần sáng.
Nhân chứng đến muộn mười bảy phút.
Trên cổ tay họ vẫn còn vết hằn đồng hồ, như vừa trải qua một cuộc giằng co dài trước khi đủ can đảm bước vào.
Bùi Khánh Toàn nối mốc này với độ đạm tự nhiên bốn mươi độ, để người đọc thấy nó thuộc riêng hồ sơ nước mắm truyền thống phố cổ chứ không phải một lời kể chung chung.
Phạm An Khuê kéo ghế ngồi sát máy ghi âm.
Mỗi khi nhân chứng nói tới một mốc quan trọng, cô lại dừng lại hỏi nguồn xác nhận.
Sự bình tĩnh của cô khiến cả căn phòng không ai dám hấp tấp.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở mẫu muối Sa Huỳnh, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Điểm khó của nước mắm truyền thống là người ngoài chỉ nhìn thấy tiền, còn người trong nghề biết mọi thứ sống chết ở quy trình.
Bùi Khánh Toàn bắt đầu giải thích cho đội mới cách đọc từng chỉ dấu: số lô, giờ ký, mã lưu trữ, người bàn giao.
Anh không muốn chiến thắng dựa vào may mắn.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở biên bản kiểm nghiệm an toàn thực phẩm, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Trịnh Quang Vinh tung một tin giả cuối cùng, nhắm vào uy tín của Bùi Khánh Toàn.
Nhưng tin ấy vội vã đến mức sai cả tên đơn vị kiểm định.
Sai lầm nhỏ ấy biến đòn bẩn thành dấu vân tay.
Trịnh Quang Vinh nhận cuộc gọi giữa bữa ăn.
Hắn buông đũa, quai hàm cứng lại.
Mấy giây sau, hắn đứng dậy quá nhanh làm chân ghế rít trên sàn, âm thanh sắc đến mức người phục vụ giật mình.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở chum gỗ bời lời ở phố cổ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Nguyễn Thùy Dung cũng bắt đầu loạn.
Cô ta xóa vài tin nhắn cũ rồi lại khôi phục, không biết hành động nào sẽ khiến mình ít tội hơn.
Sự sang trọng từng che chở cô bỗng trở nên mỏng như giấy.
Khi ánh đèn họp báo bật lên, Bùi Khánh Toàn không kể khổ.
Anh đọc mốc thời gian, đưa chứng cứ, rồi để sự thật tự làm phần còn lại.
Khủng hoảng vẫn chưa buông.
Nhãn hàng bị tố pha hóa chất và bị siêu thị gỡ kệ để lại một khoảng trống dòng tiền, khiến đội của Bùi Khánh Toàn phải thương lượng từng hóa đơn nhỏ.
Không ai được phép tiêu một đồng chỉ để giữ thể diện.
Đến cuối buổi, bảng thời gian được in ra dài hơn ba mét nếu nối liền.
Mỗi mốc đều có người chịu trách nhiệm xác nhận.
Nhìn vào đó, Bùi Khánh Toàn thấy cơn nhục ngày đầu không còn là một vết thương lộn xộn, mà đã thành một hồ sơ có thể chiến đấu.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở biên bản kiểm nghiệm an toàn thực phẩm, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Trong góc phòng, người phụ trách truyền thông gạch bỏ ba câu quá cay nghiệt khỏi thông cáo.
Bùi Khánh Toàn gật đầu.
Anh không cần mạt sát để thắng.
Càng bình tĩnh, sự bẩn thỉu của đối thủ càng hiện rõ.
Đến nửa đêm, Bùi Khánh Toàn mở lại bản đồ toàn bộ vụ việc.
Mỗi mũi tên nối một người, một khoản tiền, một lần ký nhận.
Anh nhận ra điểm yếu không nằm ở tài liệu lớn nhất, mà ở một chi tiết nhỏ quanh lệnh hủy gặp bất ngờ.
Đêm ấy, Trịnh Quang Vinh đứng trước cửa sổ căn hộ cao tầng.
Thành phố dưới chân vẫn sáng, nhưng ánh sáng ấy không còn thuộc về hắn.
Mỗi lần điện thoại rung, vai hắn lại giật nhẹ như người nghe tiếng gõ cửa của công an.
Khi chỉ còn hai người, Phạm An Khuê hỏi Bùi Khánh Toàn có từng muốn bỏ cuộc không.
Anh đáp có, nhiều hơn một lần.
Nhưng mỗi lần nghĩ tới cảnh Nguyễn Thùy Dung đứng im khi anh bị lôi ra cửa, anh lại thấy mình không được phép để sự im lặng ấy trở thành bản án cuối.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở độ đạm tự nhiên bốn mươi độ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Trên diễn đàn ngành, một bài phân tích dài xuất hiện, chỉ ra những điểm phi lý trong lời bào chữa của Trịnh Quang Vinh.
Bùi Khánh Toàn không biết tác giả là ai.
Nhưng anh biết khi bằng chứng đủ chắc, người lạ cũng có thể trở thành tiếng nói công bằng.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở chum gỗ bời lời ở phố cổ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Rủi ro lớn nhất lúc này không còn là thiếu chứng cứ, mà là quá nhiều người muốn chen vào câu chuyện để hưởng lợi.
Bùi Khánh Toàn yêu cầu khóa quyền truy cập hồ sơ, chỉ ba người được sửa bảng tổng hợp.
Anh đã từng bị cướp công một lần, và lần này anh không cho sự lỏng lẻo có cơ hội lặp lại.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở mẫu muối Sa Huỳnh, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Một bản scan bị mờ ở góc dấu.
Thay vì bỏ qua, Bùi Khánh Toàn yêu cầu xin lại bản rõ hơn.
Người phụ trách than rằng chỉ là chi tiết nhỏ, nhưng anh lắc đầu.
Trong một trận pháp lý, chi tiết nhỏ chính là nơi kẻ xấu chui dao vào.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở biên bản kiểm nghiệm an toàn thực phẩm, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Nguyễn Thùy Dung thì tệ hơn.
Cô ta ngồi trong xe, hai tay xoắn chặt quai túi đến mức móng tay in vệt hằn trên da giả.
Cô từng nghĩ mình chỉ đổi phe để sống tốt hơn, không ngờ cái giá lại là bị cả hai bên xem như vật chứng.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở sổ ủ chượp ba đời, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Đơn vị thẩm định yêu cầu bổ sung một bản gốc.
Bùi Khánh Toàn tự mình đến nơi lưu trữ, ký nhận dưới camera, rồi trở về không ghé đâu khác.
Anh muốn chuỗi bảo quản sạch đến mức đối thủ không thể bịa ra một quãng trống.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở độ đạm tự nhiên bốn mươi độ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Cửa thang máy mở lúc gần nửa đêm.
Người bước ra là một nhân chứng mà Trịnh Quang Vinh tưởng đã đưa ra nước ngoài.
Trên tay người ấy là chiếc điện thoại cũ, màn hình nứt, nhưng bên trong còn đoạn ghi âm chưa từng công bố.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở chum gỗ bời lời ở phố cổ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Điều khiến Trịnh Quang Vinh nguy hiểm không phải hắn thông minh, mà là hắn từng quen được bỏ qua.
Lần này, từng thứ bị bỏ qua được Bùi Khánh Toàn nhặt lại, đánh số và đặt vào đúng ô.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở mẫu muối Sa Huỳnh, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Phạm An Khuê đi bên cạnh anh, không hỏi anh có sợ không.
Cô chỉ đưa bản lịch trình ngày mai.
Bùi Khánh Toàn nhận lấy, gấp gọn.
Họ đã qua giai đoạn cần lời hứa; thứ cần hơn là từng bước chính xác.
Bùi Khánh Toàn dừng lại ở biên bản kiểm nghiệm an toàn thực phẩm, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Trong riêng chặng này, Bùi Khánh Toàn không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc sổ ủ chượp ba đời đối chiếu với chum gỗ bời lời ở phố cổ, để mỗi lời phản bác của Trịnh Quang Vinh đều phải va vào một vật chứng cụ thể của nước mắm truyền thống phố cổ.
Chính chi tiết ấy làm cú phản công cuối của mẻ chượp ba đời không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.