Chương 7: Lời Khai Từ Người Giữ Sổ Muối
Một quán cà phê nhỏ gần hàng bạc hà nội và phú quốc trở thành điểm rẽ mới của vụ việc, vì ở đó có một chi tiết Trịnh Quang Vinh từng tin rằng đã bị chôn vùi.
Một nhân chứng phụ bước vào bằng cửa sau.
Người ấy tránh nhìn thẳng vào Bùi Khánh Toàn, nhưng lại nhớ rất rõ giờ nhận chỉ đạo, biển số xe và câu nói mà Trịnh Quang Vinh dùng để ép họ đổi lời.
Phạm An Khuê không nhìn Bùi Khánh Toàn để xin ý kiến.
Cô xử lý như một người bảo vệ quy trình: có chữ ký, có đối chiếu, có bản sao lưu, rồi mới có niềm tin.
Trong lĩnh vực nước mắm truyền thống, uy tín mất đi thường không thể mua lại bằng quảng cáo.
Vì vậy Bùi Khánh Toàn chọn cách chậm hơn: để từng tài liệu tự nói, từng người làm chứng tự ký, từng cơ quan xác nhận bằng đúng thẩm quyền của họ.
Bùi Khánh Toàn yêu cầu lập biên bản riêng cho một nhân chứng phụ trong hồ sơ nước mắm truyền thống.
Anh không tin trí nhớ khi mọi thứ có thể bị mua chuộc, chỉ tin chữ ký, dấu thời gian và người chứng kiến đủ độc lập.
Tin ấy đến tai Trịnh Quang Vinh vào buổi chiều.
Hắn đang ở trong phòng riêng, tay cầm ly trà nhưng nước sóng sánh tràn ra đĩa.
Vẻ tự tin trên mặt hắn nứt ra từng đường nhỏ.
Nguyễn Thùy Dung đứng trước gương rất lâu, tập một câu xin lỗi.
Nhưng những câu được tập trước đều có mùi tính toán, và chính cô cũng nghe ra điều đó.
Một bản phụ lục được gửi tới nơi lưu trữ ngoài thành phố.
Nếu Trịnh Quang Vinh muốn đốt đường lui, hắn sẽ phải đốt quá nhiều cánh cửa cùng lúc.
Đối tác gọi tới ba lần trong buổi tối.
Họ không hủy, nhưng yêu cầu thêm bảo lãnh.
Bùi Khánh Toàn đồng ý gửi hồ sơ, đồng thời nhắc cả đội rằng niềm tin thương mại phải được trả bằng giấy tờ sạch.
Đến cuối buổi, bảng thời gian được in ra dài hơn ba mét nếu nối liền.
Mỗi mốc đều có người chịu trách nhiệm xác nhận.
Nhìn vào đó, Bùi Khánh Toàn thấy cơn nhục ngày đầu không còn là một vết thương lộn xộn, mà đã thành một hồ sơ có thể chiến đấu.
Cả đội thay nhau ngủ trên ghế.
Có người dùng áo khoác làm gối, có người ôm laptop như ôm phao cứu sinh.
Bùi Khánh Toàn nhìn họ, tự nhắc nếu giành được chuỗi đặc sản Việt 150 tỷ, phần đầu tiên phải dành để trả đủ công cho những người đã không bỏ chạy.
Sáng gần tới, Phạm An Khuê rót cho anh một cốc nước.
Không ai nói chuyện tình cảm.
Nhưng khi cô đặt cốc sát tay anh, khoảng cách giữa họ đã khác: ít phòng bị hơn, nhiều tin cậy hơn.
Trịnh Quang Vinh thử đổ lỗi cho cấp dưới.
Nhưng cấp dưới của hắn cũng đã giữ lại tin nhắn.
Khi một kẻ quen dùng người khác làm lá chắn gặp những người bắt đầu tự bảo vệ mình, hắn mới hiểu quyền lực vay mượn mỏng đến thế nào.
Bùi Khánh Toàn thú nhận anh sợ nhất không phải thua tiền, mà là mẹ đọc được những lời chửi trên mạng.
Phạm An Khuê nghe xong rất lâu không nói.
Sau đó cô chỉ bảo: "Vậy thắng cho sạch, để sau này bác đọc lại sẽ biết con mình đã đi qua thế nào."
Một tờ báo địa phương gửi câu hỏi phỏng vấn.
Bùi Khánh Toàn yêu cầu họ gửi trước nội dung, tránh giật tít làm méo vụ việc.
Anh đã học được rằng truyền thông có thể là đèn pha, cũng có thể là lửa nếu để người khác cầm.
Rủi ro lớn nhất lúc này không còn là thiếu chứng cứ, mà là quá nhiều người muốn chen vào câu chuyện để hưởng lợi.
Bùi Khánh Toàn yêu cầu khóa quyền truy cập hồ sơ, chỉ ba người được sửa bảng tổng hợp.
Anh đã từng bị cướp công một lần, và lần này anh không cho sự lỏng lẻo có cơ hội lặp lại.
Khi máy in hết mực, Bùi Khánh Toàn tự xuống mua hộp mới ở cửa hàng gần nhất.
Anh không để trợ lý đi một mình trong lúc bên ngoài còn người theo dõi.
Những việc nhỏ như vậy làm đội hiểu anh không chỉ ra lệnh từ trên cao.
Trong màn hình camera, Trịnh Quang Vinh cúi xuống nhặt chiếc bút rơi mà phải chống tay lên bàn.
Động tác ấy rất nhanh, nhưng Bùi Khánh Toàn nhìn ra: đầu gối hắn đã mềm.
Không cần một câu sỉ nhục nào, thân thể hắn đã tự thú trước.
Đơn vị thẩm định yêu cầu bổ sung một bản gốc.
Bùi Khánh Toàn tự mình đến nơi lưu trữ, ký nhận dưới camera, rồi trở về không ghé đâu khác.
Anh muốn chuỗi bảo quản sạch đến mức đối thủ không thể bịa ra một quãng trống.
Cửa thang máy mở lúc gần nửa đêm.
Người bước ra là một nhân chứng mà Trịnh Quang Vinh tưởng đã đưa ra nước ngoài.
Trên tay người ấy là chiếc điện thoại cũ, màn hình nứt, nhưng bên trong còn đoạn ghi âm chưa từng công bố.
Điều khiến Trịnh Quang Vinh nguy hiểm không phải hắn thông minh, mà là hắn từng quen được bỏ qua.
Lần này, từng thứ bị bỏ qua được Bùi Khánh Toàn nhặt lại, đánh số và đặt vào đúng ô.
Ở phía sau, điện thoại của Trịnh Quang Vinh sáng liên tục.
Không cuộc gọi nào mang tin tốt.
Người từng tưởng mình điều khiển ván cờ cuối cùng cũng nghe thấy tiếng quân cờ của chính mình rơi xuống.
Trong riêng chặng này, Bùi Khánh Toàn không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc độ đạm tự nhiên bốn mươi độ đối chiếu với mẫu muối Sa Huỳnh, để mỗi lời phản bác của Trịnh Quang Vinh đều phải va vào một vật chứng cụ thể của nước mắm truyền thống phố cổ.
Chính chi tiết ấy làm lời khai từ người giữ sổ muối không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.