Chương 8: Mẫu Mắm Nhĩ Được Niêm Phong

Sau vụ đối chất, Bùi Khánh Toàn không trở về nhà ngay mà vòng qua phòng sao lưu có máy lạnh chạy rì rì.

Thứ làm căn phòng im đi là một phong bì mỏng.

Bên trong không có tiền, chỉ có bản ghi thời gian, ảnh chụp màn hình và một mảnh chứng cứ nối thẳng tới một bản sao bị tráo mã.

Bùi Khánh Toàn nối mốc này với độ đạm tự nhiên bốn mươi độ, để người đọc thấy nó thuộc riêng hồ sơ nước mắm truyền thống phố cổ chứ không phải một lời kể chung chung.

Phạm An Khuê không nhìn Bùi Khánh Toàn để xin ý kiến.

Cô xử lý như một người bảo vệ quy trình: có chữ ký, có đối chiếu, có bản sao lưu, rồi mới có niềm tin.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở chum gỗ bời lời ở phố cổ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Điểm khó của nước mắm truyền thống là người ngoài chỉ nhìn thấy tiền, còn người trong nghề biết mọi thứ sống chết ở quy trình.

Bùi Khánh Toàn bắt đầu giải thích cho đội mới cách đọc từng chỉ dấu: số lô, giờ ký, mã lưu trữ, người bàn giao.

Anh không muốn chiến thắng dựa vào may mắn.

Bùi Khánh Toàn yêu cầu lập biên bản riêng cho đêm niêm phong chứng cứ.

Anh không tin trí nhớ khi mọi thứ có thể bị mua chuộc, chỉ tin chữ ký, dấu thời gian và người chứng kiến đủ độc lập.

Ở phía đối diện thành phố, Trịnh Quang Vinh lật đi lật lại bản tin nội bộ.

Cổ áo hắn thấm một vệt mồ hôi lạnh.

Hắn cố mắng trợ lý, nhưng câu chửi bị nghẹn giữa họng.

Khi Nguyễn Thùy Dung nghe tên mình xuất hiện trong lời khai, lớp phấn trên mặt cô như trắng hơn.

Cô gọi cho Trịnh Quang Vinh, nhưng hắn tắt máy.

Liên minh phản bội bắt đầu học cách bỏ rơi lẫn nhau.

Một bản phụ lục được gửi tới nơi lưu trữ ngoài thành phố.

Nếu Trịnh Quang Vinh muốn đốt đường lui, hắn sẽ phải đốt quá nhiều cánh cửa cùng lúc.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở độ đạm tự nhiên bốn mươi độ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Đối tác gọi tới ba lần trong buổi tối.

Họ không hủy, nhưng yêu cầu thêm bảo lãnh.

Bùi Khánh Toàn đồng ý gửi hồ sơ, đồng thời nhắc cả đội rằng niềm tin thương mại phải được trả bằng giấy tờ sạch.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở chum gỗ bời lời ở phố cổ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Luật sư yêu cầu mọi bản sao phải ghi nơi nhận, giờ nhận và người bàn giao.

Bùi Khánh Toàn ký từng tờ, cổ tay mỏi nhưng không dừng.

Càng gần thắng, anh càng sợ một sai sót nhỏ làm công sức của cả đội đổ xuống sông.

Cả đội thay nhau ngủ trên ghế.

Có người dùng áo khoác làm gối, có người ôm laptop như ôm phao cứu sinh.

Bùi Khánh Toàn nhìn họ, tự nhắc nếu giành được chuỗi đặc sản Việt 150 tỷ, phần đầu tiên phải dành để trả đủ công cho những người đã không bỏ chạy.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở sổ ủ chượp ba đời, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Đến nửa đêm, Bùi Khánh Toàn mở lại bản đồ toàn bộ vụ việc.

Mỗi mũi tên nối một người, một khoản tiền, một lần ký nhận.

Anh nhận ra điểm yếu không nằm ở tài liệu lớn nhất, mà ở một chi tiết nhỏ quanh một bản sao bị tráo mã.

Trịnh Quang Vinh thử đổ lỗi cho cấp dưới.

Nhưng cấp dưới của hắn cũng đã giữ lại tin nhắn.

Khi một kẻ quen dùng người khác làm lá chắn gặp những người bắt đầu tự bảo vệ mình, hắn mới hiểu quyền lực vay mượn mỏng đến thế nào.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở mẫu muối Sa Huỳnh, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Bùi Khánh Toàn thú nhận anh sợ nhất không phải thua tiền, mà là mẹ đọc được những lời chửi trên mạng.

Phạm An Khuê nghe xong rất lâu không nói.

Sau đó cô chỉ bảo: "Vậy thắng cho sạch, để sau này bác đọc lại sẽ biết con mình đã đi qua thế nào." Bùi Khánh Toàn dừng lại ở biên bản kiểm nghiệm an toàn thực phẩm, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Có người đề nghị biến câu chuyện thành màn trả thù rầm rộ.

Bùi Khánh Toàn lắc đầu.

Anh muốn độc giả của vụ việc nhìn thấy chứng cứ, không phải một anh hùng đang diễn.

Sự bình thản mới là thứ làm Trịnh Quang Vinh khó chịu nhất.

Rủi ro lớn nhất lúc này không còn là thiếu chứng cứ, mà là quá nhiều người muốn chen vào câu chuyện để hưởng lợi.

Bùi Khánh Toàn yêu cầu khóa quyền truy cập hồ sơ, chỉ ba người được sửa bảng tổng hợp.

Anh đã từng bị cướp công một lần, và lần này anh không cho sự lỏng lẻo có cơ hội lặp lại.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở chum gỗ bời lời ở phố cổ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Họ đối chiếu từng chữ ký bằng kính phóng đại.

Có chữ ký nghiêng hơn bình thường, có nét móc cuối bị dừng đột ngột.

Những dấu hiệu ấy không đủ làm bằng chứng độc lập, nhưng đủ để chỉ đường tới người cần hỏi tiếp.

Bùi Khánh Toàn nối mốc này với biên bản kiểm nghiệm an toàn thực phẩm, để người đọc thấy nó thuộc riêng hồ sơ nước mắm truyền thống phố cổ chứ không phải một lời kể chung chung.

Trong màn hình camera, Trịnh Quang Vinh cúi xuống nhặt chiếc bút rơi mà phải chống tay lên bàn.

Động tác ấy rất nhanh, nhưng Bùi Khánh Toàn nhìn ra: đầu gối hắn đã mềm.

Không cần một câu sỉ nhục nào, thân thể hắn đã tự thú trước.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở sổ ủ chượp ba đời, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Khi con dấu xác nhận thứ hai được đóng xuống, âm thanh cộp khô vang trong phòng.

Không ai nói gì trong vài giây.

Đó là thứ âm thanh mà người làm ăn bẩn sợ hơn tiếng chửi, vì nó không cần cảm xúc vẫn có sức kết án.

Bùi Khánh Toàn nối mốc này với biên bản kiểm nghiệm an toàn thực phẩm, để người đọc thấy nó thuộc riêng hồ sơ nước mắm truyền thống phố cổ chứ không phải một lời kể chung chung.

Trước khi tắt đèn, Phạm An Khuê phát hiện một số điện thoại lặp lại trong ba biên bản khác nhau.

Nó không thuộc về nhân viên nào trong danh sách.

Bùi Khánh Toàn ghi số ấy lên giấy, khoanh tròn.

Một cánh cửa mới vừa hé ra.

Khi tài liệu được sắp thành ba tập, Phạm An Khuê mới nói: "Bây giờ có thể đánh." Bùi Khánh Toàn nhìn ba tập giấy ấy.

Chúng không đẹp, không hào nhoáng, nhưng sạch đến mức đủ làm người bẩn khiếp sợ.

Ở phía sau, điện thoại của Trịnh Quang Vinh sáng liên tục.

Không cuộc gọi nào mang tin tốt.

Người từng tưởng mình điều khiển ván cờ cuối cùng cũng nghe thấy tiếng quân cờ của chính mình rơi xuống.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở chum gỗ bời lời ở phố cổ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Trong riêng chặng này, Bùi Khánh Toàn không thắng bằng vài câu tuyên bố.

Anh buộc chum gỗ bời lời ở phố cổ đối chiếu với biên bản kiểm nghiệm an toàn thực phẩm, để mỗi lời phản bác của Trịnh Quang Vinh đều phải va vào một vật chứng cụ thể của nước mắm truyền thống phố cổ.

Chính chi tiết ấy làm mẫu mắm nhĩ được niêm phong không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...