Chương 6: Khi Trịnh Quang Vinh Quỳ Bên Chum Chượp
Ba tháng sau, dự án nước mắm truyền thống của Bùi Khánh Toàn không còn nằm trên giấy.
Những con số đầu tiên từ chuỗi đặc sản Việt 150 tỷ được công bố trong một buổi gặp nhỏ, không phông nền lòe loẹt, không diễn văn phô trương.
Chỉ có đội ngũ từng thức trắng trong đêm khủng hoảng, ngồi quanh bàn dài với những tách cà phê nguội.
Phạm An Khuê vẫn giữ thói quen kiểm tra từng điều khoản.
Cô bắt Bùi Khánh Toàn sửa một dòng trong hợp đồng vì cách viết có thể gây tranh chấp sau này.
Anh cười, ký lại không phàn nàn.
Sự đồng hành giữa họ lớn lên từ những bản sao kê, biên bản và đêm mưa, nên nó bền hơn vài lời tỏ tình nói vội trước ống kính.
Một buổi chiều, họ quay lại Hàng Bạc Hà Nội và Phú Quốc.
Nơi từng đẩy anh ra khỏi cửa giờ treo bảng thông báo hợp tác mới.
Nhân viên lễ tân nhận ra Bùi Khánh Toàn, cúi đầu chào rất thấp.
Anh không làm khó cô.
Người cần quỳ đã quỳ, người cần trả giá đã trả giá.
Anh không cần lấy sự nhỏ nhen làm chiến lợi phẩm.
Trịnh Quang Vinh mất ghế, bị điều tra thêm về nhiều hợp đồng cũ.
Tin tức kể rằng hắn từng cố gọi cho các mối quan hệ, nhưng không ai bắt máy.
Người từng được vây quanh bởi rượu ngoại và lời tâng bốc giờ ngồi trong phòng làm việc lạnh, hai tay đan vào nhau, móng tay cắn nham nhở đến rớm máu.
Nguyễn Thùy Dung tìm gặp Bùi Khánh Toàn một lần ở quán cà phê dưới mưa.
Cô xin lỗi, nói rằng mình bị tham vọng che mắt.
Bùi Khánh Toàn nghe hết.
Anh không ném lời cay độc vào cô, cũng không nhận lại thứ tình cảm đã mục.
Anh chỉ đặt tiền cà phê lên bàn và nói: "Tôi chúc cô sau này biết xấu hổ sớm hơn." Đó là dấu chấm hết nhẹ nhưng đau.
Tối hôm ấy, Phạm An Khuê và Bùi Khánh Toàn đứng trên sân thượng nhìn thành phố lên đèn.
Không có đám đông, không có máy quay.
Cô hỏi nếu ngày đầu cô không tin, anh sẽ làm gì.
Anh đáp rằng anh vẫn đi tiếp, nhưng có lẽ sẽ lâu hơn và lạnh hơn.
Phạm An Khuê treo chiếc gáo dừa cũ trước nhà thùng.
Bùi Khánh Toàn không xem đó là vật trang trí; nó là lời nhắc rằng bí phương sống được nhờ bàn tay người giữ nghề, không nhờ những bài diễn văn bóng bẩy.
Buổi công bố cuối cùng diễn ra một tuần sau.
Bùi Khánh Toàn lên sân khấu, cảm ơn đội ngũ và những người đã kiểm tra anh đến cùng.
Anh nói thất bại đáng sợ nhất không phải bị đuổi khỏi một căn phòng, mà là để kẻ xấu định nghĩa mình bằng tiếng ồn của chúng.
Dưới hàng ghế đầu, Phạm An Khuê mỉm cười.
Khi hợp đồng chuỗi đặc sản Việt 150 tỷ được ký, tiếng vỗ tay vang lên.
Không ai còn nhớ chiếc USB bị nghiền nát như một trò cười.
Họ chỉ nhớ con dấu đỏ, những đêm đèn không tắt và người đàn ông đã nhặt phẩm giá của mình lên từ sàn lạnh.
Bùi Khánh Toàn cúi chào, bình thản hơn cả ngày thắng kiện.
Ở cuối hội trường, một nhân viên trẻ hỏi anh bí quyết lật kèo là gì.
Bùi Khánh Toàn nhìn tập hồ sơ trên tay cậu ta, đáp: "Đừng đợi đến lúc bị vu oan mới sống sạch.
Và nếu đã sống sạch, hãy lưu bằng chứng cẩn thận đến mức kẻ bẩn phải run trước khi mở miệng." Câu nói ấy khép lại câu chuyện, nhưng mở ra một triều đại mới của chính anh.
Trong buổi tổng kết nội bộ, Bùi Khánh Toàn yêu cầu lập quỹ pháp lý cho nhân viên tố cáo sai phạm.
Anh nói không ai trong đội phải đơn độc như anh từng đơn độc.
Câu nói ấy làm vài người cúi đầu rất lâu.
Họ hiểu chiến thắng thật sự không chỉ là giành được tiền, mà là tạo một nơi kẻ xấu khó bắt nạt người ngay.
Phạm An Khuê đề nghị ghi tên toàn bộ nhóm kỹ thuật và vận hành vào phần tri ân của dự án.
Bùi Khánh Toàn đồng ý ngay.
Anh đã quá hiểu cảm giác bị xóa tên khỏi công sức của mình.
Vì vậy khi cầm bút ký bản phân quyền thưởng, anh ký chậm rãi, từng nét như đặt lại công bằng vào đúng chỗ.
Ở một góc khác của thành phố, Trịnh Quang Vinh xem đoạn tin tức về lễ ký kết qua màn hình điện thoại cũ.
Đầu gối hắn vẫn đau từ cú ngã trước hội trường.
Mỗi lần phóng viên nhắc đến sổ ủ chượp ba đời, kiểm nghiệm đạm, hợp đồng vùng nguyên liệu, mặt hắn lại tái đi.
Có những hình phạt không cần tiếng la: chỉ cần kẻ từng ngạo mạn phải sống lâu với ký ức mình đã quỳ như thế nào.
Trong riêng chặng này, Bùi Khánh Toàn không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc sổ ủ chượp ba đời đối chiếu với chum gỗ bời lời ở phố cổ, để mỗi lời phản bác của Trịnh Quang Vinh đều phải va vào một vật chứng cụ thể của nước mắm truyền thống phố cổ.
Chính chi tiết ấy làm khi trịnh quang vinh quỳ bên chum chượp không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.