Chương 9: Phạm An Khuê Đặt Điều Kiện Với Người Giữ Bí Phương

Ngày tiếp theo mở ra bằng một cuộc hẹn kín ở phòng họp chỉ bật một hàng đèn, nơi Bùi Khánh Toàn tự tay kiểm lại từng trang hồ sơ.

Thứ làm căn phòng im đi là một phong bì mỏng.

Bên trong không có tiền, chỉ có bản ghi thời gian, ảnh chụp màn hình và một mảnh chứng cứ nối thẳng tới đơn tố cáo nặc danh.

Bùi Khánh Toàn nối mốc này với sổ ủ chượp ba đời, để người đọc thấy nó thuộc riêng hồ sơ nước mắm truyền thống phố cổ chứ không phải một lời kể chung chung.

Phạm An Khuê kéo ghế ngồi sát máy ghi âm.

Mỗi khi nhân chứng nói tới một mốc quan trọng, cô lại dừng lại hỏi nguồn xác nhận.

Sự bình tĩnh của cô khiến cả căn phòng không ai dám hấp tấp.

Hàng Bạc Hà Nội và Phú Quốc vốn quen những cuộc bắt tay bóng bẩy, nhưng lần này Bùi Khánh Toàn mang tới một thứ kém lấp lánh hơn: bảng đối chiếu sai phạm dày đặc ghi chú.

Chính sự khô khan ấy khiến đối thủ khó bẻ lái sang cảm xúc.

Phạm An Khuê bị kéo vào tâm bão vì cam kết đầu tư cho chuỗi đặc sản Việt 150 tỷ.

Cô không lùi, nhưng cũng không để cảm xúc đẩy mình thành điểm yếu.

Cô yêu cầu mọi trao đổi từ giờ đi qua email, không qua cuộc gọi riêng.

Tin ấy đến tai Trịnh Quang Vinh vào buổi chiều.

Hắn đang ở trong phòng riêng, tay cầm ly trà nhưng nước sóng sánh tràn ra đĩa.

Vẻ tự tin trên mặt hắn nứt ra từng đường nhỏ.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở độ đạm tự nhiên bốn mươi độ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Nguyễn Thùy Dung gửi một tin nhắn xin gặp riêng, lời lẽ mềm đi bất thường.

Bùi Khánh Toàn đọc xong chỉ chuyển cho luật sư lưu hồ sơ.

Tình cũ không còn quyền đi đường tắt qua công lý.

Buổi thương lượng về chuỗi đặc sản Việt 150 tỷ vì thế chuyển từ màu sắc cứu nguy sang màu sắc kiểm soát rủi ro.

Bùi Khánh Toàn học cách thắng mà vẫn giữ lưng thẳng trước từng điều khoản.

Trên mạng, một nhóm tài khoản mới tiếp tục công kích.

Lần này Bùi Khánh Toàn không phản bác từng dòng.

Anh gom ảnh chụp, lưu link, lập bảng thời gian.

Tiếng ồn cũng có thể trở thành chứng cứ nếu biết xếp nó đúng chỗ.

Biên bản mới được lập thành bốn bản.

Một bản gửi đơn vị thẩm định, một bản lưu tại văn phòng, một bản chuyển cho luật sư, bản cuối cùng đặt trong phong bì niêm phong.

Phạm An Khuê kiểm tra mép dán đến lần thứ ba mới cho mang đi.

Phạm An Khuê đặt một hộp thuốc đau dạ dày cạnh bàn anh.

Cô không nói câu quan tâm nào quá mềm.

Nhưng Bùi Khánh Toàn hiểu: có những người chăm sóc bằng cách nhắc mình ký đúng trang, ăn đúng bữa và đừng chết chìm trong thù hận.

Sáng gần tới, Phạm An Khuê rót cho anh một cốc nước.

Không ai nói chuyện tình cảm.

Nhưng khi cô đặt cốc sát tay anh, khoảng cách giữa họ đã khác: ít phòng bị hơn, nhiều tin cậy hơn.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở chum gỗ bời lời ở phố cổ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Tài xế riêng của Trịnh Quang Vinh xin nghỉ không lương.

Kế toán trưởng không đến công ty.

Ngay cả Nguyễn Thùy Dung cũng chỉ nhắn một câu cụt ngủn rồi biến mất.

Đế chế của hắn chưa sụp trên báo, nhưng đã rỗng từ bên trong.

Câu chuyện giữa họ không có hoa, không có nhạc nền.

Nó nằm trong tiếng máy in, mùi cà phê nguội và những trang giấy đầy dấu bút đỏ.

Nhưng chính sự thật thà khô ráp ấy khiến Bùi Khánh Toàn thấy lòng mình bớt lạnh.

Trên diễn đàn ngành, một bài phân tích dài xuất hiện, chỉ ra những điểm phi lý trong lời bào chữa của Trịnh Quang Vinh.

Bùi Khánh Toàn không biết tác giả là ai.

Nhưng anh biết khi bằng chứng đủ chắc, người lạ cũng có thể trở thành tiếng nói công bằng.

Người phụ trách pháp lý cảnh báo rằng đối thủ có thể kiện ngược để kéo dài thời gian.

Bùi Khánh Toàn nghe xong chỉ yêu cầu chuẩn bị ngân sách kiện tụng sáu tháng.

Anh không còn tin vào chiến thắng trong một đêm; thứ anh cần là khả năng đứng vững lâu hơn kẻ nói dối.

Một bản scan bị mờ ở góc dấu.

Thay vì bỏ qua, Bùi Khánh Toàn yêu cầu xin lại bản rõ hơn.

Người phụ trách than rằng chỉ là chi tiết nhỏ, nhưng anh lắc đầu.

Trong một trận pháp lý, chi tiết nhỏ chính là nơi kẻ xấu chui dao vào.

Trong màn hình camera, Trịnh Quang Vinh cúi xuống nhặt chiếc bút rơi mà phải chống tay lên bàn.

Động tác ấy rất nhanh, nhưng Bùi Khánh Toàn nhìn ra: đầu gối hắn đã mềm.

Không cần một câu sỉ nhục nào, thân thể hắn đã tự thú trước.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở mẫu muối Sa Huỳnh, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Khi con dấu xác nhận thứ hai được đóng xuống, âm thanh cộp khô vang trong phòng.

Không ai nói gì trong vài giây.

Đó là thứ âm thanh mà người làm ăn bẩn sợ hơn tiếng chửi, vì nó không cần cảm xúc vẫn có sức kết án.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở biên bản kiểm nghiệm an toàn thực phẩm, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Cửa thang máy mở lúc gần nửa đêm.

Người bước ra là một nhân chứng mà Trịnh Quang Vinh tưởng đã đưa ra nước ngoài.

Trên tay người ấy là chiếc điện thoại cũ, màn hình nứt, nhưng bên trong còn đoạn ghi âm chưa từng công bố.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở sổ ủ chượp ba đời, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Khi tài liệu được sắp thành ba tập, Phạm An Khuê mới nói: "Bây giờ có thể đánh." Bùi Khánh Toàn nhìn ba tập giấy ấy.

Chúng không đẹp, không hào nhoáng, nhưng sạch đến mức đủ làm người bẩn khiếp sợ.

Bùi Khánh Toàn dừng lại ở độ đạm tự nhiên bốn mươi độ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Phạm An Khuê đi bên cạnh anh, không hỏi anh có sợ không.

Cô chỉ đưa bản lịch trình ngày mai.

Bùi Khánh Toàn nhận lấy, gấp gọn.

Họ đã qua giai đoạn cần lời hứa; thứ cần hơn là từng bước chính xác.

Trong riêng chặng này, Bùi Khánh Toàn không thắng bằng vài câu tuyên bố.

Anh buộc mẫu muối Sa Huỳnh đối chiếu với sổ ủ chượp ba đời, để mỗi lời phản bác của Trịnh Quang Vinh đều phải va vào một vật chứng cụ thể của nước mắm truyền thống phố cổ.

Chính chi tiết ấy làm phạm an khuê đặt điều kiện với người giữ bí phương không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...