Chương 2: Người Phụ Nữ Không Tin Nước Mắt

Văn phòng của Phan Quỳnh Dao nằm trên tầng mười hai của một tòa nhà nhìn xuống hồ.

Không có hoa tươi, không có tranh đắt tiền, không có slogan về nghệ thuật.

Chỉ có ba màn hình lớn, một máy scan chuyên dụng, một tủ hồ sơ chống cháy và bảng trắng ghi đầy mốc thời gian.

Nhân đến lúc tám giờ mười.

Anh mang laptop, ổ cứng màu bạc, bản in hợp đồng bản quyền, biên lai đăng ký tác phẩm và một USB chỉ chứa bản copy để kiểm định.

Sau đêm bị ném ra khỏi phòng thu, anh ngủ chưa đầy hai tiếng.

Nhưng khi đặt đồ xuống bàn, tay anh không run.

Phan Quỳnh Dao nhìn anh qua cặp kính mỏng.

“Tôi nói trước.

Tôi không đứng về phía anh.”

“Càng tốt.”

“Tôi đứng về phía thứ nào kiểm được.”

Cô ra hiệu cho trợ lý bật camera ghi biên bản.

Mọi thao tác được ghi lại: giờ nhận thiết bị, tình trạng vỏ ổ cứng, số serial, người chứng kiến.

Chuyên gia âm thanh độc lập tên Lâm mở file trên máy cách ly mạng.

Ông không hỏi drama, không hỏi tình cũ.

Ông chỉ kiểm hash, metadata và cấu trúc session.

Track piano đầu tiên mang tên “Nhan_sketch_piano_0317”.

Track dàn dây ghi chú bằng tiếng Việt không dấu: “day len nhung dung bi lua”.

Track vocal guide có giọng Nhân, nhỏ và khàn, hát nửa lời nửa nháp.

Track cuối cùng chứa bản bounce đầu tiên, trước cả khi Minh Ánh thu vocal chính.

Quỳnh Dao nhìn màn hình lâu hơn bình thường.

“Vũ Hải Đăng có thể nói anh tạo file sau?”

“Có thể.

Nên tôi mang thêm email gửi bản demo cho Minh Ánh, tin nhắn trao đổi với nhạc công và hóa đơn thuê phòng thu đêm hôm đó.”

Quỳnh Dao lật từng trang.

Cô không khen.

Cô dùng bút đỏ khoanh ba điểm chưa đủ sạch: một email chỉ chụp màn hình, một tin nhắn thiếu thông tin người nhận, một hóa đơn viết tay cần xác minh số điện thoại phòng thu.

“Bổ sung để khi người ta kiện ngược, anh không chết vì một khe hở.”

Đến trưa, kết quả sơ bộ được in ra.

File master trong ổ cứng của Nhân có dấu thời gian trước mọi bản đăng ký mà phía Hải Đăng công bố.

Một số đoạn hòa âm trong bản của Hải Đăng còn giữ nguyên lỗi nhịp ở bản demo đầu tiên của Nhân — lỗi mà bản master cuối cùng đã sửa.

“Ăn cắp mà lười,” chuyên gia Lâm nói khô khốc.

“Lấy cả lỗi nháp.”

Buổi chiều, Công ty Ánh Sao Bắc tung thông cáo: Lê Thiện Nhân bị loại vì vi phạm đạo đức nghề nghiệp và có dấu hiệu chiếm giữ tài sản trí tuệ.

Bài viết được mua quảng cáo.

Hàng nghìn người đòi hủy tên anh vĩnh viễn.

Quỳnh Dao đọc thông cáo, gạch chân ba lỗi: sai ngày, sai tên hợp đồng, sai mã tác phẩm.

“Người nói dối vội thường quên thống nhất chi tiết.”

Tối muộn, kỹ sư âm thanh tên Cường đến.

Anh từng làm freelance cho Hải Đăng, vẻ mặt căng như sắp bị kéo vào nước sâu.

Anh đặt lên bàn một USB nhỏ.

“Tôi không muốn dính vào,” Cường nói.

Quỳnh Dao đáp: “Anh đã dính rồi.

Câu hỏi là anh muốn dính ở phía nào.”

Cường im lặng rất lâu.

“Tôi có bản export Hải Đăng gửi nhờ chỉnh master.

Trong file còn nguyên tiếng đếm của anh Nhân ở đầu.

Anh ta bảo tôi cắt đi, nhưng tôi giữ bản cũ.”

Căn phòng im vài giây.

Nhân nhìn Cường.

Người đàn ông đó tránh mắt anh.

“Xin lỗi.

Hôm qua tôi thấy anh bị đuổi mà không dám lên tiếng.”

Nhân nhận USB.

“Vậy hôm nay nói cho đúng.”

Đêm ấy, bảng trắng của Phan Quỳnh Dao có thêm một mũi tên đỏ nối từ file master của Nhân sang bản export của Hải Đăng.

Một đường thẳng.

Gọn.

Sạch.

Và đủ nguy hiểm.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...