Chương 7: Ba Giây Khiến Cả Nhà Hát Nín Thở

Đêm diễn bắt đầu lúc tám giờ.

Bên ngoài nhà hát, khán giả xếp hàng dài dưới mưa nhẹ.

Có người đến vì âm nhạc.

Có người đến vì drama.

Có người cầm điện thoại sẵn, chờ xem Lê Thiện Nhân có lên sân khấu không, Ngô Minh Ánh có khóc không, Vũ Hải Đăng có xuất hiện không.

Vũ Hải Đăng không xuất hiện.

Tên hắn biến mất khỏi danh sách ekip.

Đến tiết mục thứ sáu, Minh Ánh bước ra.

Cô đứng giữa ánh sáng trắng, cúi đầu rất thấp trước khi hát.

Không nói xin lỗi.

Không kể lể.

Chỉ nói: “Ca khúc tiếp theo thuộc về người đã viết nó.

Em xin được hát đúng tên anh ấy.”

Màn hình phía sau hiện credit mới:

**Đêm Không Ngủ**
**Sáng tác & Giám đốc âm nhạc: Lê Thiện Nhân**

Nhân bước ra sân khấu, ngồi vào cây grand piano.

Ánh đèn rơi xuống vai anh.

Nhà hát im dần.

Anh đặt tay lên phím.

Trước khi đánh, anh cúi xuống micro nhỏ gắn gần đàn.

“Một, hai...”

Ba giây ấy làm cả nhà hát nín thở.

Những ai theo dõi họp báo hiểu ngay.

Những ai không biết scandal vẫn cảm nhận được điều gì đó vừa được trả về đúng chỗ.

Piano vào.

Không playback.

Không lớp hiệu ứng che đậy.

Chỉ là giai điệu ban đầu, sạch đến mức đau.

Minh Ánh hát câu đầu tiên run nhẹ.

Nhân giảm lực piano, nhường cô một khoảng thở.

Đó là bản năng nghề nghiệp.

Dù cô từng phản bội, bài hát vẫn cần được hát đúng.

Bài kết thúc, Minh Ánh quay sang Nhân.

Cô không ôm anh.

Không diễn cảnh hòa giải.

Chỉ cúi đầu trước anh, rất sâu.

Sau show, truyền thông vây kín cửa hậu.

“Anh có tha thứ cho Ngô Minh Ánh không?”

“Anh có kiện Vũ Hải Đăng tới cùng không?”

Nhân đứng dưới mái hiên, mưa nhỏ phía sau.

“Tôi không dùng sân khấu để trả thù.

Nhưng tôi cũng không dùng thành công của sân khấu để xóa lỗi của người đã ăn cắp.

Việc diễn là việc diễn.

Việc trả giá là việc trả giá.”

Ở một căn hộ cao cấp khác, Vũ Hải Đăng xem livestream bằng điện thoại.

Khi nghe ba giây “một, hai” vang lên từ sân khấu, hắn ném điện thoại vào tường.

Màn hình vỡ.

Nhưng âm thanh vẫn tiếp tục phát qua loa bluetooth chưa tắt.

Piano của Lê Thiện Nhân vang trong căn phòng hắn.

Không lớn.

Nhưng đủ làm hắn hiểu: có những thứ cướp được trên poster, nhưng không bao giờ cướp được trong file gốc.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...