Chương 4: Bản Đăng Ký Giả Và Cú Đánh Vào Mẹ Tôi
Sáng hôm sau, Nhân không cần mở mạng cũng biết mình lại bị chửi.
Một tin nhắn của mẹ nằm trên cùng:
> Con ăn sáng chưa?
Mẹ thấy người ta nói nhiều quá.
Không sao thì gọi mẹ.
Anh gọi lại.
“Mẹ, con ổn.”
Đầu dây bên kia im vài giây.
“Mẹ không hiểu nhạc nhẽo bản quyền gì đâu.
Nhưng mẹ biết hồi nhỏ con viết bài văn cũng ghi tên bạn mượn bút ở cuối trang.
Người như thế chắc không đi ăn cắp bài hát.”
Cổ họng Nhân nghẹn lại.
Cuộc gọi vừa tắt, Quỳnh Dao gửi anh một bài báo mới: **“Lê Thiện Nhân từng bị tố sử dụng giai điệu không xin phép từ năm 2021?”**
Bài viết lôi một sự cố cũ, cắt bỏ phần anh đã xin phép và chỉnh lại trước phát hành, thổi thành “tiền sử mập mờ bản quyền”.
Sau đó một email lạ gửi tới: **Dừng lại nếu không muốn mẹ anh nổi tiếng**.
Bên trong là ảnh chụp nhà mẹ anh ở quê.
Nhân đứng phắt dậy.
Lần đầu tiên cơn giận trong anh mất kiểm soát.
Quỳnh Dao nói qua điện thoại: “Không làm gì một mình.
Chuyển email cho tôi.
Gọi người kiểm tra quanh nhà bác.
Người đang bị dụ ra khỏi quy trình thì càng phải bám quy trình.”
Chiều, phía Hải Đăng công bố “bản đăng ký tác phẩm” mới kèm ảnh bản thảo viết tay.
Mạng xã hội nổ tung: “Có bản thảo tay rồi, Nhân hết cãi.”
Quỳnh Dao yêu cầu lấy ảnh gốc, phóng to watermark giấy, cạnh giấy, bóng đổ.
Đến tối, chuyên gia tài liệu kết luận: loại sổ trong ảnh chỉ bán từ tháng trước, trong khi Hải Đăng khai viết bản thảo ba tháng trước.
Cùng lúc, kỹ sư Cường gửi thêm đoạn ghi âm.
Giọng Hải Đăng trong điện thoại căng như dây đàn:
“Cắt tiếng đếm đi.
Cắt sạch.
Nếu để lộ giọng thằng Nhân, tao cho mày biến khỏi nghề.”
Cường đáp nhỏ: “Bản đã gửi nhà hát rồi, anh.”
“Mày ngu à?
Gửi lại bản khác.
Nói file cũ lỗi.”
Căn phòng im phăng phắc.
Quỳnh Dao xoay bút trước bảng trắng.
“Ngày mai họp báo.”
“Tung ghi âm?”
“Không.
Dẫn họ tự bước vào.
Anh sẽ yêu cầu họ mở bản master đang dùng cho show trước mặt báo chí.
Nếu họ mở bản đã cắt tiếng đếm, chúng ta đưa bản cũ đối chiếu.
Nếu họ không dám mở, họ tự thua.”
Đêm đó, Nhân nghe lại bản demo đầu tiên.
Ở giữa bài, tiếng Minh Ánh trong phòng thu cười qua micro: “Đoạn này đúng là chỉ anh Nhân mới nghĩ ra.”
Anh tắt nhạc.
Có những bằng chứng không chỉ chứng minh quyền sở hữu.
Nó còn chứng minh một đoạn đời từng thật đến mức nào trước khi bị bán.