Chương 1: Tên Tôi Biến Mất Khỏi Poster Lúc 11 Giờ Đêm
Mười một giờ đêm, Lê Thiện Nhân nhận được poster chính thức của “Đêm Sao Bắc”.
Anh đang ngồi trong phòng thu tầng ba, trước mặt là màn hình Pro Tools mở đầy track màu xanh, đỏ, tím.
Track piano của bài mở màn vừa được anh chỉnh lại lần thứ mười bảy.
Track dàn dây vẫn còn một đoạn cello lệch nửa nhịp.
Track vocal của Ngô Minh Ánh có ba chỗ anh ghi chú: “đừng ép cao, để hơi rơi tự nhiên”.
Tất cả đều là việc của một giám đốc âm nhạc trước đêm diễn.
Cho đến khi ảnh poster hiện lên trên điện thoại.
Dưới dòng chữ lớn “ĐÊM SAO BẮC – LIVE CONCERT”, vị trí “Music Director” không còn là Lê Thiện Nhân.
Nó ghi: **Vũ Hải Đăng**.
Còn bài chủ đề “Đêm Không Ngủ” — ca khúc anh viết trong ba tuần, sửa hòa âm trong hai tháng, thu đi thu lại mười hai bản demo — bây giờ có credit: **Sáng tác: Vũ Hải Đăng**.
Cửa phòng thu mở ra.
Ngô Minh Ánh bước vào trước, mặc áo khoác lông mỏng, tóc uốn sóng, môi đỏ vừa đủ để lên camera.
Sau cô là Vũ Hải Đăng, người đàn ông lúc nào cũng cười như thể cả căn phòng nợ anh ta một tràng pháo tay.
“Anh thấy poster rồi chứ?”
Minh Ánh hỏi.
“Thấy.”
“Vậy thì tốt.
Công ty quyết định thay đổi ekip vào phút cuối.
Show lớn cần người đủ sức đứng trước truyền thông.”
Hải Đăng đặt một tập giấy lên cạnh keyboard.
“Đây là biên bản bàn giao.
Ký đi.
Từ giờ mọi file dự án thuộc quyền xử lý của tôi.”
Nhân nhìn tập giấy.
Dòng đầu tiên ghi anh tự nguyện rút khỏi dự án vì lý do cá nhân.
Dòng thứ ba ghi mọi bản phối, demo, session và tác phẩm liên quan đều được chuyển giao không điều kiện cho Công ty Ánh Sao Bắc.
Anh bật cười.
Minh Ánh cau mày.
“Anh cười gì?”
“Cười vì mấy người còn lười đến mức không sửa metadata trong file mà đã dám sửa tên trên poster.”
Nụ cười của Hải Đăng khựng lại rất nhanh.
Người làm nhạc giỏi luôn nhận ra một nốt sai dù nó chỉ lệch nửa nhịp.
Hải Đăng nhìn sang ổ cứng màu bạc đang cắm vào máy.
Trên đó dán nhãn tay: **Sao Bắc – Master 05 – Nhân**.
“Ổ đó để lại.”
Nhân rút ổ cứng khỏi máy, bỏ vào túi áo khoác.
“Đây là thiết bị cá nhân của tôi.”
“Nhưng chứa file của công ty.”
“Vậy mai anh cứ chứng minh.”
Bảo vệ xuất hiện ở hành lang.
Minh Ánh quay mặt đi như không muốn nhìn thấy phần xấu nhất của cuộc phản bội mà chính cô vừa ký tên.
Nhân cầm áo khoác, laptop, ổ cứng và cuốn sổ tay cũ.
Anh đi qua hành lang từng treo ảnh những buổi diễn anh dựng nhạc.
Có tấm Minh Ánh cầm hoa ôm anh, caption: “Người đứng sau mọi phép màu”.
Bây giờ phép màu ấy có tên người khác.
Xuống tới sảnh, một nhóm phóng viên giải trí đã chờ sẵn như thể được báo trước.
“Anh Nhân, có phải anh bị loại vì đạo nhạc?”
“Anh có cố tình giữ file để gây áp lực cho ekip không?”
Nhân dừng lại trước cửa kính.
Ngoài trời Hà Nội mưa nhỏ.
“Tôi không tranh credit bằng nước mắt,” anh nói.
“Ngày mai, ai có file gốc thì người đó nói chuyện.”
Đêm đó, hashtag #LeThienNhanDaoNhac lên top tìm kiếm.
Người ta cắt ảnh anh bị bảo vệ mời ra khỏi tòa nhà, ghép với chữ “hết thời”.
Nhân không phản bác.
Anh về căn hộ thuê, mở laptop offline, không cloud, không mạng, không để ai có thêm một đường chui vào.
Trong thư mục sâu nhất, file “DemKhongNgu_Master_Original_v01” vẫn nằm đó.
Ngày tạo: 03:17 sáng, ba tháng trước.
Người tạo: LE THIEN NHAN.
Track 02 là guide vocal của anh, rất khẽ.
Ở giây thứ ba, trước khi piano vào, có tiếng anh đếm: “Một, hai...”
Rất nhỏ.
Nhưng đủ.
Điện thoại rung.
Một số lạ gọi đến.
“Tôi là Phan Quỳnh Dao, đại diện pháp lý của nhà đầu tư tour.
Tôi không quan tâm anh bị oan hay không.
Tôi chỉ hỏi: anh có chứng cứ chịu được kiểm định độc lập không?”
Nhân nhìn file master.
“Có.”
“Vậy sáng mai mang đến.
Và đừng mang cảm xúc.
Tôi dị ứng với cảm xúc khi nó không có metadata đi kèm.”
Lần đầu tiên trong đêm đó, Nhân cười thật.
“Đúng người tôi cần gặp rồi.”