Chương 3: Tổng Duyệt Bị Cắt Nhạc
Nhà hát Trung tâm Hà Nội sáng rực lúc bảy giờ tối.
Xe chở thiết bị đỗ sau cánh gà.
Vũ công chạy qua hành lang với giày chưa buộc hết dây.
Dàn dây ngồi thành cụm, người chỉnh dây đàn, người uống cà phê, người nhìn điện thoại đọc drama như đọc tin thời tiết.
Nhân bước vào bằng cửa phụ, theo sau là Phan Quỳnh Dao.
Cô nhắc: “Không nói riêng với ai.
Không để ai cầm thiết bị của anh.
Không cắm USB vào máy của họ.”
Tổng duyệt đang chạy tới tiết mục thứ bảy.
Minh Ánh đứng giữa sân khấu, mặc váy bạc.
Cô hát bài “Đêm Không Ngủ” bằng giọng đẹp, chuẩn kỹ thuật, nhưng thiếu thứ Nhân từng cố kéo ra khỏi cô: cảm giác của người hát vì từng mất ngủ thật.
Hải Đăng đứng dưới bàn điều khiển.
“Dàn dây vào sớm hơn nửa nhịp.
Vocal của Ánh đẩy thêm reverb.”
Nhân nhíu mày.
Đẩy thêm reverb ở đoạn đó sẽ làm lời bị nhòe.
Anh từng bỏ reverb xuống vì Minh Ánh hay nuốt phụ âm cuối.
Hải Đăng không biết, hoặc biết nhưng không đủ kiên nhẫn giữ nó.
Đúng lúc ấy, âm thanh sân khấu tắt phụt.
Không phải mất điện.
Màn hình vẫn sáng, đèn vẫn chạy.
Chỉ riêng hệ thống playback ngừng.
Kỹ thuật viên hoảng hốt.
“Server báo file bản quyền chưa xác minh.”
Hải Đăng quay phắt lại.
“Cậu làm?”
Nhân đáp: “Tôi không có quyền vào server của anh.”
Quỳnh Dao tiến lên.
“Server bị khóa vì có đơn tranh chấp bản quyền vừa được gửi tới hội đồng chương trình.
Người gửi là tôi.”
Cả nhà hát xôn xao.
Mười phút sau, phòng họp hậu trường chật kín.
Đại diện nhà hát, nhà tài trợ, giám đốc công ty, luật sư hai bên, kỹ thuật âm thanh và vài thành viên chủ chốt đều có mặt.
Giám đốc Ánh Sao Bắc đập bàn.
“Thiện Nhân, cậu muốn bao nhiêu?
Nói thẳng.
Đừng phá show.”
Nhân ngẩng lên.
“Anh nghĩ tôi đến đây để đòi tiền?”
“Không thì cậu muốn gì?”
“Credit đúng.
Hợp đồng đúng.
Và người ăn cắp phải dừng lại.”
Quỳnh Dao chiếu mốc thời gian: biên lai đăng ký của Hải Đăng sau ngày file master của Nhân hơn một tháng; email Nhân gửi demo cho Minh Ánh; hóa đơn phòng thu đêm 03:17; bản export Cường giao nộp, trong đó tiếng đếm của Nhân vẫn còn ở đầu file.
Hải Đăng cười gằn.
“File âm thanh có thể dựng.”
Chuyên gia Lâm đẩy kính.
“Có thể.
Nên chúng tôi không chỉ dựa vào âm thanh.
Chúng tôi dựa vào session, metadata, waveform, lịch sử bounce và cấu trúc track.
Bản của anh giữ nguyên lỗi nhịp ở bản demo đầu tiên của anh Nhân.
Lỗi này không xuất hiện trong bản master cuối.”
Một người trong dàn nhạc buột miệng: “Tức là lấy bản nháp?”
Không ai trả lời.
Nhưng mọi người đều hiểu.
Quỳnh Dao đặt tin nhắn lên bàn.
“Cô Ánh, đây là đoạn cô nhắn cho anh Nhân lúc nhận demo: ‘Bài này đúng là anh viết cho giọng em.
Đừng đưa ai khác nhé.’ Cô xác nhận số này là của cô chứ?”
Minh Ánh cắn môi.
“Tôi... cần luật sư.”
Hải Đăng gắt: “Em im đi.”
Câu đó vang lên quá to.
Cả phòng quay sang nhìn hắn.
Lần đầu tiên, Hải Đăng không còn giống người kiểm soát sân khấu.
Đại diện nhà hát tuyên bố tạm dừng bài “Đêm Không Ngủ” dưới credit hiện tại cho đến khi quyền sử dụng được làm rõ.
Hải Đăng đứng bật dậy.
“Các người sẽ phá cả show vì một thằng hết thời?”
Nhân nhìn hắn.
“Không.
Tôi cứu show khỏi một chữ ký bẩn.”