Chương 1: Bị Xóa Tên Trước Giờ Diễn
Hậu trường Vietnam International Fashion Week, Trung tâm Hội nghị GEM Center quận 1, bảy giờ tối — một giờ trước show diễn.
Nguyễn Khánh Linh đang chỉnh lại đường chỉ cuối cùng trên chiếc áo dài lụa Hà Đông phối cùng corset xương cá Pháp — thiết kế tâm đắc nhất trong BST "Áo Dài Mới" mà cô đã ấp ủ hai năm ròng.
Mười hai thiết kế.
Mỗi thiết kế mất ba tháng nghiên cứu, hai tuần draping trên mannequin, và hàng trăm giờ may tay thủ công.
BST kết hợp kỹ thuật thêu tay truyền thống Huế với cắt cúp haute couture Paris — thứ chưa ai làm được.
"Linh, lên phòng họp gấp.
Chị Quỳnh Anh gọi."
Trợ lý chạy đến, mặt tái mét.
Khánh Linh bước vào phòng VIP tầng hai.
Ngồi ở đầu bàn là Trương Quỳnh Anh, bốn mươi hai tuổi, Giám đốc Fashion House "QA Couture" — nơi Khánh Linh làm việc năm năm với tư cách Lead Designer.
Bên cạnh là Đặng Hải Long, ba mươi lăm tuổi, NTK mới được chiêu mộ từ một thương hiệu Hàn Quốc.
"Khánh Linh, BST 'Áo Dài Mới' từ hôm nay sẽ được trình diễn dưới tên Đặng Hải Long, không phải em," Quỳnh Anh nói thản nhiên, tay lật giở cuốn catalog mới in — trong đó, mọi credit thiết kế đều ghi tên Hải Long.
"Chị nói gì?"
Khánh Linh trợn mắt.
"Mười hai thiết kế này là của em!
Em vẽ sketch, em draping, em chọn vải, em thêu tay từng đường kim!"
"Hợp đồng lao động điều khoản 7: mọi thiết kế tạo ra trong thời gian làm việc thuộc sở hữu của QA Couture," Hải Long đẩy bản hợp đồng sang, nụ cười đắc thắng.
"Tên trên label là QA Couture, không phải Nguyễn Khánh Linh."
"Mày!"
Khánh Linh chỉ thẳng mặt Hải Long.
"Mày mới vào đây sáu tháng, chưa vẽ nổi một sketch hoàn chỉnh, giờ mày gắn tên mày lên tác phẩm của tôi?"
Quỳnh Anh đứng dậy: "Đủ rồi.
Linh, em bị sa thải kể từ bây giờ.
Bảo vệ sẽ đưa em ra khỏi hậu trường.
Chìa khóa xưởng, laptop, và tất cả sketch gốc — để lại."
Khánh Linh nhìn Quỳnh Anh — người chị mà cô từng ngưỡng mộ, người đã dạy cô cách dựng pattern từ năm hai mươi ba tuổi.
"Chị Quỳnh Anh, em coi chị như chị ruột.
Tại sao?"
Quỳnh Anh liếc sang Hải Long, rồi nói lạnh lùng: "Vì Hải Long mang đến hợp đồng phân phối với Lotte Department Store Hàn Quốc, trị giá hai mươi tỷ đồng.
Em giỏi thiết kế, nhưng em không mang được tiền về."
Bảo vệ áp sát.
Khánh Linh bị dẫn ra cửa hậu, ngang qua dãy mannequin trưng bày mười hai thiết kế của cô — giờ đã gắn label "Designed by Đặng Hải Long."
Cô bước ra con hẻm sau GEM Center, trời Sài Gòn đang mưa phùn.
Trong túi xách chỉ còn điện thoại, ví tiền, và một cuộn vải lụa Hà Đông nhỏ mà cô luôn mang theo như bùa may mắn — mảnh vải mà bà ngoại, nghệ nhân thêu tay cuối cùng của làng Quất Động, đã tặng cô trước khi mất.
"Bà ơi, họ cướp hết rồi," Khánh Linh thì thầm, siết chặt cuộn vải lụa trong tay.
"Nhưng con còn đôi tay bà dạy.
Đôi tay này, không ai cướp được."