Chương 10: Trở Về Và Tha Thứ
Một năm sau LVMH Prize, thương hiệu LINH có mặt tại mười hai quốc gia, doanh thu hàng năm hai trăm tỷ đồng.
Xưởng may mở rộng tại Huế, tạo việc làm cho một trăm nghệ nhân thêu tay truyền thống.
Khánh Linh và Khôi kết hôn trong một lễ cưới giản dị tại chính làng Quất Động — cả hai mặc áo dài do cô tự may, thêu bằng kỹ thuật vàng ròng phục dựng từ bà ngoại.
Ngày cưới, Khánh Linh nhận được một bó hoa và tấm thiệp, không ghi tên người gửi.
Chữ viết tay quen thuộc: "Em ơi, chị xin lỗi.
Chị đã sai.
Chúc em hạnh phúc. — Q.A."
Khánh Linh nhìn tấm thiệp hồi lâu, rồi đặt vào ngăn kéo.
Cô không trả lời, nhưng cô cũng không xé nó.
Có những vết thương không bao giờ lành hẳn, nhưng có thể biến thành sẹo đẹp — như đường thêu tay trên lụa, vĩnh viễn in dấu nhưng không còn đau.
Cô quay sang Khôi, mỉm cười: "Mình đi thăm xưởng thêu Huế đi.
Đội thợ mới cần học kỹ thuật thêu vàng."
"Ngày cưới mà vẫn nghĩ đến công việc?"
Khôi cười.
"Bà ngoại nói: tay thêu ngừng là tay cứng.
Mình không được ngừng."