Chương 2: Xưởng May Trong Phòng Trọ

Khánh Linh thuê phòng trọ hai mươi mét vuông ở quận Bình Thạnh, biến nửa phòng thành xưởng may: một máy may công nghiệp cũ mua thanh lý ba triệu đồng, một bàn cắt gấp, và mannequin duy nhất mượn từ cô bạn học cũ.

Tiền tiết kiệm còn năm mươi triệu — đủ sống ba tháng nếu tiết kiệm tối đa.

Ngày thứ năm trong phòng trọ, khi Khánh Linh đang draping một mẫu áo dài mới trên mannequin, điện thoại rung.

Một tin nhắn Instagram từ tài khoản @minhkhoi.photo, có hai trăm nghìn followers: "Chị Linh, tôi là nhiếp ảnh gia Trần Minh Khôi.

Tôi chụp BST Áo Dài Mới cho VIFW năm ngoái.

Tôi biết đó là thiết kế của chị, không phải Hải Long.

Tôi có bộ ảnh gốc với metadata timestamp chứng minh.

Gặp nhau được không?"

Minh Khôi, ba mươi hai tuổi, nhiếp ảnh gia thời trang freelance có tên tuổi, từng chụp cho Vogue Việt Nam và Harper's Bazaar.

Anh mang đến quán cà phê một chiếc USB chứa bốn trăm tấm ảnh RAW — chụp suốt quá trình Khánh Linh làm việc trong xưởng QA Couture, từ lúc draping đến lúc thêu tay.

"Mỗi file RAW có EXIF data: ngày giờ, GPS location tại xưởng QA Couture, và trong nhiều tấm, chị đang trực tiếp may trên chính những bộ áo dài đó.

Hải Long không xuất hiện trong bất kỳ tấm ảnh nào trước tháng 9 — ba tháng sau khi BST hoàn thành," Khôi giải thích.

Khánh Linh nhìn những tấm ảnh, nước mắt lưng tròng.

Đó là bằng chứng cô cần.

"Tại sao anh giúp tôi?" cô hỏi.

"Vì tôi là nhiếp ảnh gia.

Công việc của tôi là ghi lại sự thật.

Và sự thật là: BST Áo Dài Mới là kiệt tác của chị, không phải của kẻ ăn cắp."

Khôi đề nghị hợp tác: anh sẽ chụp lookbook miễn phí cho BST mới của Khánh Linh, đăng trên trang cá nhân hai trăm nghìn followers để tạo buzz.

Cô chỉ cần thiết kế — thứ mà cô giỏi nhất trên đời.

Khánh Linh siết chặt cuộn lụa Hà Đông trong tay, gật đầu.

"Tôi sẽ làm BST mới.

Đẹp hơn gấp mười lần.

Và lần này, tên trên label sẽ là LINH — chỉ LINH."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...