## Chương 1: Tú Nữ Cuối Hàng
Điện Thái Hòa sáng rực như ban ngày.
Hàng trăm ngọn nến trắng cháy đều hai bên hành lang, ánh lửa hắt lên rèm gấm, lên cột son, lên những bộ váy áo rực rỡ của các tú nữ vừa được đưa vào cung. Mùi trầm hương nồng đậm lan trong không khí, sang trọng đến mức khiến người nghèo cảm thấy mình thở cũng thành vô lễ.
Thẩm Yên Nhi quỳ ở cuối hàng.
Nàng mặc bộ váy màu thiên thanh đã giặt đến mềm vải. Trên tóc chỉ cài một cây trâm bạc trơn, không châu, không ngọc, không hương phấn quý giá. Trong hàng trăm tú nữ, nàng giống một nhành cỏ mọc nhầm giữa vườn mẫu đơn.
Cha nàng, Thẩm Văn Khiêm, là một viên quan thất phẩm ở Hàn Lâm viện. Ông nổi tiếng thanh liêm, nhưng thanh liêm trong triều thường đồng nghĩa với nghèo.
Nhà họ Thẩm từng có thời hiển hách. Đến đời cha nàng, gia sản chỉ còn vài gian nhà cũ, mấy tủ sách và danh tiếng “không biết luồn cúi”. Nếu không có thánh chỉ tuyển tú, Yên Nhi vốn chẳng nên xuất hiện trong cung.
“Nhìn kìa.”
Một tú nữ đứng phía trước che miệng cười.
“Đó là Thẩm tiểu thư phải không? Con gái viên quan nghèo ở Hàn Lâm viện ấy.”
“Váy của nàng ta còn không bằng vải may áo cho nha hoàn nhà ta.”
“Đừng nói vậy. Người ta vào cung cũng có chí lớn mà. Biết đâu hoàng thượng lại thích kiểu thanh đạm.”
Tiếng cười rúc rích vang lên.
Yên Nhi cúi đầu, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối. Móng tay nàng bấm nhẹ vào lòng bàn tay, nhưng nét mặt không đổi.
Từ ngày nhận thánh chỉ vào cung, nàng đã biết mình sẽ bị cười nhạo.
Chốn này không thiếu mỹ nhân.
Càng không thiếu gia thế.
Một nữ tử xuất thân thấp, y phục đơn sơ, không có mẫu tộc chống lưng, nếu không biết cúi đầu thì ngày đầu tiên đã có thể mất mạng.
Nhưng cúi đầu không có nghĩa là khuất phục.
Đứng đầu hàng tú nữ là Lý Phượng Kiều, con gái độc nhất của Thừa tướng Lý Tung.
Nàng ta mặc váy đỏ thẫm thêu phượng bằng chỉ vàng, tóc búi cao, trâm ngọc lay động theo từng nhịp thở. Dung mạo kiều diễm, ánh mắt sắc bén, khí thế như đã coi cả hậu cung là nơi nàng ta sắp tiếp quản.
Lý Phượng Kiều quay đầu, ánh mắt lướt qua Yên Nhi.
“Một số người nên tự biết thân biết phận.”
Cả hàng tú nữ im xuống.
Nàng ta không gọi tên, nhưng ai cũng biết nàng ta đang nói ai.
“Vào cung không phải chỉ cần có mặt là có thể đổi đời. Kẻ nào không có gia thế, không có nhan sắc nổi bật, không hiểu lễ nghi, tốt nhất nên an phận làm nền. Đừng để một chút tham vọng làm liên lụy cả nhà.”
Vài tú nữ cười theo.
Một người còn cố ý nói:
“Lý tỷ tỷ nói đúng. Trong cung, người không biết mình là ai thường chết rất nhanh.”
Yên Nhi ngẩng đầu lên một chút.
“Đa tạ Lý tiểu thư nhắc nhở.”
Giọng nàng nhẹ, bình tĩnh, không có vẻ sợ hãi cũng không có ý chống đối.
Lý Phượng Kiều nhíu mày.
Nàng ta vốn chờ nhìn thấy Thẩm Yên Nhi xấu hổ run rẩy. Không ngờ đối phương chỉ đáp một câu nhàn nhạt, như thể lời sỉ nhục vừa rồi chỉ là gió thoảng.
“Ngươi không phục?”
“Không dám.” Yên Nhi rũ mắt. “Dân nữ chỉ nhớ lời cha dặn: vào cung phải biết lắng nghe.”
Câu này mềm đến mức không bắt lỗi được.
Nhưng Lý Phượng Kiều vẫn cảm thấy khó chịu.
Một kẻ thấp hèn, vì sao có thể bình tĩnh như vậy?
Không ai biết, từ năm sáu tuổi, Thẩm Yên Nhi đã theo mẫu thân học y.
Mẫu thân nàng, Mộc Thanh Lan, từng là thần y nổi danh giang hồ, được tiên hoàng bí mật mời vào cung chữa bệnh nhiều năm trước. Sau này bà rời cung, gả cho cha nàng, sống đời yên ổn. Trước khi mất, bà truyền cho Yên Nhi toàn bộ y thuật, từ bắt mạch, châm cứu, giải độc đến phân biệt dược tính.
Yên Nhi không có gia thế.
Nhưng nàng có thứ quý hơn vàng ngọc: năng lực giữ mạng người khác, và cả mạng của chính mình.
Tiếng thái giám xướng vang lên:
“Hoàng thượng giá lâm!”
Toàn điện lập tức quỳ rạp.
Hoàng đế Lý Cảnh Tuyên bước vào, long bào đen thêu rồng vàng, dáng người cao, khí thế lạnh lùng. Ngài chưa đến ba mươi, nhưng đã có vẻ uy nghiêm của người ngồi trên ngai nhiều năm. Đôi mắt sâu thẳm, quét qua điện một vòng là đủ khiến mọi tiếng thở cũng nhỏ lại.
Ngài đi dọc hàng tú nữ.
Đến trước Lý Phượng Kiều, ngài dừng nửa bước.
“Con gái Thừa tướng?”
Lý Phượng Kiều cúi đầu, giọng dịu dàng:
“Thần nữ Lý Phượng Kiều, khấu kiến hoàng thượng.”
“Dung mạo đoan trang, lễ nghi chu toàn.”
Chỉ một câu khen, nhưng đủ khiến hàng tú nữ xôn xao.
Khóe môi Lý Phượng Kiều cong lên.
Ngôi vị cao trong hậu cung, nàng ta tưởng như đã thấy trước mắt.
Hoàng đế tiếp tục bước.
Khi đi qua cuối hàng, ánh mắt ngài thoáng lướt qua Yên Nhi. Một cái nhìn rất nhanh, gần như không dừng lại.
Yên Nhi cúi đầu, im lặng như một cái bóng.
Đúng lúc ấy, ngoài điện vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Một thái giám hớt hải chạy vào, quỳ sụp xuống.
“Bẩm hoàng thượng! Đại sự không hay! Quý phi nương nương đột nhiên ngất xỉu ở Phượng Nghi cung, môi tím tái, tay chân lạnh ngắt. Thái y viện đã tới, nhưng… nhưng đều bó tay!”
Điện Thái Hòa chấn động.
Sắc mặt hoàng đế lập tức thay đổi.
Quý phi Tô Uyển Nhi là người ngài sủng ái nhất hậu cung. Nàng là biểu muội của ngài, cùng lớn lên trong cung, cũng là người duy nhất từng theo ngài qua những năm tháng tranh ngôi nguy hiểm.
Hoàng đế phất tay áo.
“Truyền toàn bộ thái y! Phong tỏa Phượng Nghi cung! Nếu quý phi có mệnh hệ gì, thái y viện không cần giữ đầu nữa!”
Đám thái giám hoảng loạn lui ra.
Các tú nữ cúi đầu, ai nấy không dám thở mạnh.
Chỉ có Thẩm Yên Nhi khẽ ngẩng mặt.
Môi tím, tay chân lạnh, hôn mê đột ngột.
Nếu là phong hàn, không thể phát tác nhanh như vậy.
Nếu là trúng phong, mạch tượng sẽ khác.
Khả năng lớn nhất là độc làm khí huyết ngưng trệ.
Nàng siết tay áo.
Một bước này, nếu đi sai, nàng chết.
Nhưng nếu không bước, Quý phi có thể chết thật.
Yên Nhi hít sâu.
Giữa lúc tất cả đều im lặng, nàng dập đầu xuống nền ngọc.
“Khởi bẩm hoàng thượng.”
Giọng nàng không lớn, nhưng trong điện quá yên, từng chữ đều rõ ràng.
“Dân nữ biết chút y thuật. Xin hoàng thượng cho dân nữ thử cứu Quý phi nương nương.”
Hàng trăm ánh mắt lập tức đổ dồn về phía nàng.
Lý Phượng Kiều bật cười lạnh.
“Một tú nữ cuối bảng mà cũng dám nói cứu Quý phi? Thẩm Yên Nhi, ngươi muốn leo cao đến phát điên rồi sao?”
Yên Nhi không nhìn nàng ta.
Nàng chỉ cúi đầu trước hoàng đế.
“Dân nữ không dám cầu công. Chỉ là mạng người như lửa cháy trước mắt. Nếu dân nữ nói sai, xin chịu tội chết. Nhưng nếu còn một phần cơ hội cứu được nương nương mà không thử, e rằng sẽ hối hận không kịp.”
Hoàng đế nhìn nàng.
Một tú nữ áo vải, quỳ ở cuối hàng, thân phận thấp kém đến mức không ai để ý.
Nhưng lúc này, nàng là người duy nhất trong điện dám đứng ra.
“Ngẩng đầu.”
Yên Nhi ngẩng lên.
Ánh mắt nàng rất sáng.
Không tham lam, không run rẩy, không có vẻ của người muốn mượn loạn cầu vinh.
Chỉ có sự bình tĩnh của người biết mình đang làm gì.
Hoàng đế trầm giọng:
“Đi theo trẫm.”
Lý Phượng Kiều biến sắc.
Yên Nhi cúi đầu.
“Dân nữ tuân chỉ.”
Khi nàng đứng dậy, vạt váy thiên thanh lướt qua nền ngọc.
Nhiều người vẫn nhìn nàng bằng ánh mắt khinh miệt.
Nhưng kể từ giây phút đó, hạt bụi ở cuối hàng đã bước vào giữa cơn bão.