## Chương 2: Ba Mũi Kim Giữ Lại Một Mạng
Phượng Nghi cung không còn chút vẻ lộng lẫy thường ngày.
Cung nữ quỳ đầy sân, ai nấy mặt trắng bệch. Trong tẩm điện, mùi thuốc hòa với mùi son phấn, nặng nề đến nghẹt thở. Mấy vị thái y đầu bạc đứng bên long sàng, trên trán đổ đầy mồ hôi, tay run đến mức cầm không vững hộp kim.
Quý phi Tô Uyển Nhi nằm bất động trên giường.
Dung mạo vốn dịu dàng nay trắng như giấy. Môi nàng tím tái, đầu ngón tay lạnh ngắt, hơi thở mỏng như tơ.
Yên Nhi vừa bước vào đã nghe một thái y nói:
“Bẩm hoàng thượng, nương nương giống như trúng phong hàn nhập tâm mạch. Nhưng thuốc ôn kinh đã dùng mà không có hiệu quả…”
Hoàng đế lạnh giọng:
“Trẫm không gọi các ngươi tới để nói hai chữ không biết.”
Thái y lập tức quỳ xuống.
“Thần đáng chết!”
Yên Nhi không chờ ai mời, tiến lên nửa bước.
Một thái y trẻ quát:
“To gan! Tú nữ thấp hèn, ai cho ngươi tới gần nương nương?”
Hoàng đế nhìn hắn.
Thái y lập tức im bặt.
Yên Nhi quỳ bên giường.
“Xin hoàng thượng cho dân nữ bắt mạch.”
Hoàng đế gật đầu.
Yên Nhi đặt ba ngón tay lên cổ tay Quý phi.
Mạch rất yếu.
Nhưng dưới tầng yếu ấy, có một luồng tắc nghẽn kỳ lạ. Mạch trầm, tế, sác, lúc ẩn lúc hiện, giống như khí huyết bị thứ gì đó bóp nghẹt trong kinh lạc.
Nàng vạch nhẹ mí mắt Quý phi.
Đồng tử co lại chậm.
Nàng ngửi hơi thở.
Có mùi hạnh đắng cực nhạt, gần như tan trong hương thuốc.
Nàng lại xem móng tay.
Tím ở gốc, đen nhẹ nơi viền.
“Không phải trúng phong.” Yên Nhi nói. “Là trúng độc.”
Một đám thái y lập tức xôn xao.
“Trúng độc?”
“Không thể nào. Nếu trúng độc, vì sao ngân châm thử thức ăn không đổi màu?”
Yên Nhi quay đầu.
“Không phải độc nào cũng làm bạc đổi màu. Nếu các vị chỉ dùng ngân châm để thử độc, vậy trong thiên hạ này chắc chẳng có ai chết oan.”
Lời này không lớn, nhưng đánh thẳng vào mặt thái y viện.
Mấy vị thái y đỏ mặt, có người định phản bác, nhưng hoàng đế đã lên tiếng:
“Độc gì?”
“Dân nữ chưa thể xác định tên độc ngay. Nhưng độc này làm khí huyết ngưng trệ, kinh mạch tắc dần. Hẳn đã dùng nhiều ngày, mỗi ngày một lượng nhỏ. Hôm nay gặp chất dẫn hoặc liều cuối cùng nên bộc phát.”
Hoàng đế nhìn nàng chằm chằm.
“Cứu được không?”
Yên Nhi im lặng một nhịp.
“Có thể giữ mạng trước. Nhưng muốn giải hết độc cần tìm nguồn hạ độc.”
“Giữ mạng trước.”
Yên Nhi mở bọc vải trong tay áo.
Một hàng kim bạc hiện ra.
Cây kim cũ nhưng được bảo quản cực tốt, ánh bạc lạnh dưới đèn cung.
“Dân nữ cần mọi người lui xa ba bước. Không ai được chạm vào nương nương khi dân nữ hành châm.”
Một thái y già nhíu mày.
“Ngươi định châm huyệt Bách Hội? Nương nương hiện khí huyết suy kiệt, nếu châm sai một phân sẽ chết ngay!”
Yên Nhi nhìn ông.
“Vậy đại nhân có cách khác không?”
Thái y già cứng họng.
Yên Nhi không đợi nữa.
Nàng dùng khăn nóng lau nhẹ các huyệt, rồi châm cây kim đầu tiên xuống Bách Hội.
Tay nàng rất ổn.
Không run.
Cây thứ hai vào Nhân Trung.
Cây thứ ba vào Hợp Cốc.
Sau đó là Nội Quan, Túc Tam Lý, Tam Âm Giao.
Mỗi huyệt đều nhanh, chuẩn, dứt khoát.
Đám thái y ban đầu còn khinh thường, dần dần im lặng.
Thủ pháp này không giống một tú nữ học lỏm.
Nó giống người đã luyện dưới áp lực sinh tử nhiều năm.
Hoàng đế đứng bên cạnh, ánh mắt chưa từng rời khỏi Yên Nhi.
Mồ hôi rịn trên trán nàng.
Mười lăm phút trôi qua.
Quý phi vẫn im lặng.
Một cung nữ bắt đầu khóc nhỏ.
Lý Phượng Kiều đứng ngoài màn cửa, lén theo tới, trong mắt ánh lên vẻ chờ đợi độc ác.
Nếu Quý phi chết dưới tay Thẩm Yên Nhi, cô gái áo vải này chắc chắn bị chém.
Nàng ta đỡ phải ra tay.
Đúng lúc ấy, Quý phi đột nhiên ho mạnh.
Thân thể nàng co giật, rồi nôn ra một ngụm máu đen.
Cả phòng kinh hãi.
Thái y già lập tức bước lên, nhưng Yên Nhi quát:
“Không được động!”
Nàng nhanh chóng rút ba cây kim, đổi hướng dẫn khí, rồi ấn vào huyệt Thiên Đột.
Quý phi lại ho thêm một ngụm máu đen.
Sau đó, sắc tím trên môi nàng nhạt dần.
Hơi thở đều hơn.
Một lát sau, nàng từ từ mở mắt.
“Hoàng… thượng…”
Hoàng đế bước tới, nắm tay nàng.
“Uyển Nhi, nàng tỉnh rồi.”
Giọng ngài rất thấp, nhưng lộ ra sự run rẩy mà đế vương không nên có.
Cung nữ Phượng Nghi cung đồng loạt khóc òa.
Đám thái y quỳ xuống hô vạn tuế, trong lòng vừa mừng vừa sợ.
Yên Nhi rút kim, lau sạch từng cây, rồi lùi xuống quỳ.
“Bẩm hoàng thượng, Quý phi nương nương đã qua cơn nguy kịch, nhưng độc chưa giải hết. Trong ba ngày tới, không được dùng bất kỳ thức ăn, thuốc thang, hương liệu nào từng dùng trước đó. Dân nữ cần kiểm tra toàn bộ vật dụng trong cung.”
Hoàng đế nhìn nàng.
“Ngươi cứu Quý phi, lập công lớn. Muốn thưởng gì?”
Yên Nhi cúi đầu.
“Dân nữ không dám cầu thưởng. Dân nữ chỉ xin hoàng thượng tạm thời đừng công bố quá lớn việc này.”
Hoàng đế hơi nheo mắt.
“Vì sao?”
“Vì kẻ hạ độc còn trong cung. Nếu người đó biết nương nương đã tỉnh và dân nữ nhận ra là trúng độc, nhất định sẽ hủy chứng cứ, thậm chí ra tay lần nữa.”
Hoàng đế im lặng.
Một tú nữ vừa cứu được Quý phi, không cầu vàng bạc, không cầu phong vị, việc đầu tiên nghĩ đến là giữ chứng cứ.
“Ngươi nghi ai?”
Yên Nhi không vội trả lời.
“Dân nữ không có chứng cứ, không dám nói bừa. Nhưng độc được hạ nhiều ngày, nghĩa là hung thủ có thể tiếp cận đồ dùng hằng ngày của nương nương. Thức ăn có người thử độc, thuốc có thái y kiểm tra, thứ dễ bị bỏ qua nhất là hương.”
Hoàng đế nhìn lư hương trong điện.
Yên Nhi nói tiếp:
“Xin hoàng thượng cho người phong lại toàn bộ hương liệu nửa tháng qua. Đặc biệt là loại trầm mới thay.”
Quý phi nằm trên giường, sắc mặt vẫn yếu, nhưng ánh mắt nàng nhìn Yên Nhi đã khác.
“Muội tên gì?”
“Bẩm nương nương, dân nữ Thẩm Yên Nhi.”
“Từ hôm nay, bản cung nhớ tên muội.”
Yên Nhi cúi đầu.
Ngoài cửa, Lý Phượng Kiều lặng lẽ lui về sau cột.
Sắc mặt nàng ta không còn đắc ý.
Nàng ta không biết Thẩm Yên Nhi đã thấy mình hay chưa.
Nhưng khi Yên Nhi thu kim, ánh mắt khẽ liếc về phía cửa.
Chỉ một cái liếc rất nhẹ.
Lý Phượng Kiều bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.
Nàng ta vốn tưởng cuối hàng là một con thỏ.
Không ngờ đó là một con dao được giấu trong vỏ vải thô.