## Chương 9: Đại Triều Đối Chất

Đại triều hôm ấy đông đủ đến đáng sợ.

Lục bộ, Hình bộ, Đại lý tự, Ngự sử đài, võ tướng biên quân, tất cả đều có mặt.

Thẩm Văn Khiêm bị áp lên điện.

Ông vẫn mặc áo tù trắng, nhưng lưng thẳng, không hề có vẻ của kẻ tham quan.

Lý Tung đứng hàng đầu văn thần, sắc mặt bình tĩnh như chuyện này không liên quan đến mình.

Hoàng đế ngồi trên long ỷ.

“Hôm nay xét hai việc. Một, án Thẩm Văn Khiêm nhận hối lộ. Hai, án quân nhu biên ải có dấu hiệu thất thoát.”

Cả triều xôn xao.

Lý Tung lập tức bước ra.

“Hoàng thượng, án Thẩm Văn Khiêm chứng cứ rõ ràng. Hộp vàng tìm thấy trong thư phòng. Nếu vì hắn là phụ thân của Yên Tài nhân mà kéo sang án quân nhu, e rằng khiến người ta nghi ngờ hậu cung can dự triều chính.”

Lời này rất độc.

Vừa đánh Thẩm Văn Khiêm, vừa đánh Yên Nhi.

Một Ngự sử lập tức phụ họa:

“Hậu cung không được can chính. Xin hoàng thượng cân nhắc.”

Hoàng đế nhìn xuống.

“Yên Tài nhân không can chính. Nàng là người phát hiện chứng cứ trong vụ án liên quan đến phụ thân mình. Trẫm cho phép nàng trình chứng cứ.”

Một số đại thần đổi sắc.

Yên Nhi bước vào điện.

Nàng mặc cung trang màu xanh nhạt, cánh tay bị thương giấu trong tay áo rộng. Trước hàng trăm con mắt, nàng cúi đầu hành lễ.

“Thần thiếp Thẩm thị, khấu kiến hoàng thượng.”

Lý Tung nhìn nàng.

“Yên Tài nhân, triều đường không phải hậu cung. Lời nói ở đây phải có chứng cứ.”

Yên Nhi đáp:

“Thần thiếp hiểu.”

Nàng dâng lên hộp vàng.

“Đây là tang vật tìm thấy trong thư phòng phụ thân thần thiếp. Trên hộp có bột Tử tô mộc, loại bột dùng bảo quản thư từ đường dài. Cùng loại bột này xuất hiện trên bản thảo do Tần Mặc đưa tới Thẩm gia ba ngày trước khi án phát.”

Tần Mặc, thư sinh họ Tần, bị đưa lên điện.

Hắn quỳ xuống, run rẩy khai toàn bộ việc nhận lệnh gài vàng, cùng người liên hệ từ Thừa tướng phủ.

Lý Tung cười lạnh.

“Một thư sinh phạm tội, để giảm tội mà vu cáo Thừa tướng phủ. Chứng cứ đâu?”

Yên Nhi gật đầu.

“Đại nhân nói phải. Lời khai không đủ.”

Nàng dâng tiếp một cuốn sổ.

“Đây là sổ sao của Tần Mặc khi làm môn khách Thừa tướng phủ. Ban đầu thần thiếp cũng không dám tin. Nhưng sau khi đối chiếu với kho quân nhu Hộ bộ, phát hiện số lương thảo ghi trong sổ khớp với khoản thất thoát ba năm qua.”

Hộ bộ Thượng thư lập tức bước ra.

“Bẩm hoàng thượng, thần đã kiểm tra trong đêm. Quả thật có khoản lương thảo xuất kho dưới danh nghĩa cứu tế biên ải, nhưng biên quân chưa từng nhận đủ.”

Lý Tung sắc mặt hơi đổi.

Một võ tướng lên tiếng:

“Có thể do quan địa phương tham ô, không liên quan Thừa tướng.”

Yên Nhi nhìn ông ta.

“Vị tướng quân này nói đúng. Vì vậy cần người nhận hàng đối chất.”

Hoàng đế phất tay.

Một người đàn ông bị áp lên điện.

Hắn là phó tướng của Triệu Khải, người trực tiếp vận chuyển quân nhu.

Vừa thấy người này, sắc mặt vài võ quan thay đổi.

Phó tướng quỳ xuống, dập đầu.

“Thần khai! Ba năm qua, tướng quân Triệu Khải nhận lệnh từ Thừa tướng phủ, chia quân nhu làm ba phần. Một phần cấp cho biên quân, một phần bán qua thương đoàn ngoài quan, một phần đổi lấy chiến mã và binh khí riêng. Đây là thư tay của Triệu Khải và dấu nhận hàng.”

Lý Tung quát:

“Ngụy tạo!”

Hoàng đế lạnh giọng:

“Triệu Khải đã bị bắt đêm qua.”

Cả triều chấn động.

Hoàng đế ném một bản cung khai xuống điện.

“Đây là lời khai đầu tiên của Triệu Khải. Hắn đã nhận tội vận chuyển quân nhu, nhưng khai rằng chỉ làm theo lệnh của một người trong Thừa tướng phủ.”

Lý Tung quỳ xuống.

“Hoàng thượng, lão thần bị oan! Thừa tướng phủ người ra vào đông, không thể chỉ vì vài lời khai mà nói lão thần mưu phản!”

Yên Nhi nhìn ông.

“Đúng. Cho nên còn một chứng cứ cuối.”

Nàng lấy ra một phong thư niêm kín.

“Thư này được tìm trong đáy giả hộp trang sức của Lý Phượng Kiều. Trong thư nàng ta gửi Triệu Khải, nhắc rõ ‘phụ thân đã đồng ý điều quân nhu theo đường cũ’. Chữ viết có thể giám định. Dấu son là dấu riêng của Lý tiểu thư.”

Lý Tung lần đầu tiên biến sắc rõ rệt.

Ông ta không sợ Tần Mặc.

Không sợ phó tướng.

Nhưng ông ta sợ chữ của con gái mình.

Bởi vì Lý Phượng Kiều quá kiêu ngạo.

Nàng ta tưởng dùng dấu riêng là biểu tượng quyền lực.

Không ngờ nó trở thành dây treo cổ Lý gia.

Hoàng đế ra lệnh giám định ngay trên điện.

Hàn Lâm viện, Nội các, và Đại lý tự cùng kiểm.

Kết quả: thư thật.

Cả triều im lặng.

Hoàng đế đứng dậy.

“Lý Tung.”

Lý Tung quỳ trên nền điện, cuối cùng không còn vẻ bình tĩnh.

“Lão thần…”

“Ngươi còn gì để nói?”

Không ai đứng ra bênh nữa.

Những đại thần vừa rồi còn nói hậu cung không được can chính đều cúi đầu.

Hoàng đế hạ chỉ:

“Thừa tướng Lý Tung cấu kết biên tướng, tuồn quân nhu, nuôi thế lực riêng, tội không thể tha. Tước quan, thu ấn, niêm phong Lý phủ, toàn gia giam giữ chờ tam ty hội thẩm. Lý Phượng Kiều liên quan mưu sát phi tần, tư thông biên tướng, tạm giam Nội hình tư. Thẩm Văn Khiêm bị vu oan, lập tức thả, khôi phục chức cũ.”

Thẩm Văn Khiêm nhắm mắt, nước mắt rơi xuống.

Yên Nhi dập đầu.

“Hoàng thượng thánh minh.”

Hoàng đế nhìn nàng.

Trong ánh mắt ngài không chỉ có tán thưởng.

Còn có một điều gì đó rất sâu.

Sau buổi đại triều, Lý Phượng Kiều bị áp giải khỏi cung cũ.

Nàng ta đi ngang qua Yên Nhi.

Áo gấm không còn chỉnh tề, tóc rối, mặt tái.

“Thẩm Yên Nhi.” Nàng ta nghiến răng. “Ngươi tưởng thắng rồi sao? Lý gia ngã, ngươi cũng đừng mong yên ổn. Hậu cung này không thiếu người muốn ngươi chết.”

Yên Nhi nhìn nàng ta.

“Ta biết.”

Lý Phượng Kiều sửng sốt.

Yên Nhi nói tiếp:

“Nhưng ít nhất từ hôm nay, người muốn ta chết phải tự ra tay, không còn Thừa tướng phủ che trời cho họ nữa.”

Lý Phượng Kiều bị lôi đi.

Tiếng gào của nàng ta xa dần.

Tưởng như bão đã qua.

Nhưng ba ngày sau, một bức mật tấu nặc danh được đặt lên long án.

Nội dung chỉ có một ý:

Quý phi Tô Uyển Nhi tự dàn dựng trúng độc, cấu kết với Thẩm Yên Nhi để thanh trừng hậu cung và hạ bệ Lý gia.

Lần này, mũi dao không đâm vào Yên Nhi.

Mà đâm vào người từng cứu nàng khỏi cô độc.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...