## Chương 3: Tây Noãn Cung Lạnh Như Nước
Ba ngày sau, Quý phi hoàn toàn qua cơn nguy hiểm.
Độc trong người nàng chưa giải hết, nhưng đã được Yên Nhi dùng thuốc áp xuống, từng bước thanh trừ. Hoàng đế hạ lệnh tra xét Phượng Nghi cung, nhưng kết quả ban đầu lại rất sạch.
Quá sạch.
Hương liệu bị thay mới trước khi niêm phong.
Cung nữ phụ trách hương tự vẫn trong phòng củi, để lại một phong thư nhận tội, nói vì bất mãn Quý phi trách phạt nên lén bỏ độc.
Kẻ đứng sau đã ra tay diệt khẩu.
Yên Nhi nhìn phong thư, chỉ nói một câu:
“Nét chữ này run ở đầu bút nhưng không run ở cuối bút. Người viết không phải sợ hãi, mà là bắt chước sợ hãi.”
Hoàng đế hỏi:
“Ngươi nói có người giả thư?”
“Dân nữ chỉ nói, cung nữ kia chưa chắc là hung thủ thật.”
Hoàng đế nhìn nàng hồi lâu.
“Ngươi không nói thẳng, vì không có chứng cứ.”
“Dạ.”
“Rất tốt.”
Ba ngày sau, thánh chỉ ban xuống.
Thẩm Yên Nhi, tú nữ xuất thân Hàn Lâm thất phẩm, vì cứu Quý phi có công, được phong làm Tài nhân, ban hiệu Yên, dọn vào Tây Noãn cung.
Tin này như một chén nước sôi đổ vào hậu cung.
Một tú nữ cuối hàng, chỉ trong mấy ngày đã có danh phận.
Nhưng người tinh mắt đều nhìn ra: Tây Noãn cung không phải nơi tốt.
Nơi ấy nằm ở góc tây bắc, quanh năm ít nắng, tường cũ rêu xanh, cách xa cung của hoàng đế. Những phi tần không được sủng mới bị an trí ở đó.
Hoàng đế thưởng nàng.
Nhưng cũng đặt nàng vào nơi dễ bị quên lãng.
Nhiều người cười thầm.
Lưu Quý nhân dẫn vài phi tần tới “chúc mừng”.
“Thẩm muội muội thật có phúc. Vừa vào cung đã được phong Tài nhân.”
Một phi tần khác cười khẽ.
“Chỉ là Tây Noãn cung hơi lạnh. Muội muội xuất thân thanh bần, hẳn quen chịu khổ, chắc không sao.”
Yên Nhi đứng trước thềm cung, hành lễ rất chuẩn.
“Đa tạ các tỷ tỷ quan tâm. Muội vốn thích yên tĩnh, nơi này hợp với muội.”
Lưu Quý nhân không bắt bẻ được, chỉ cười nhạt.
“Hy vọng muội muội yên tĩnh được lâu.”
Đám người rời đi.
Tiểu Thuyền, cung nữ mới được phân tới hầu hạ Yên Nhi, tức đến đỏ mắt.
“Nương nương, họ rõ ràng khinh người.”
Yên Nhi nhìn sân cung vắng.
“Một nơi lạnh lẽo có cái tốt của lạnh lẽo. Ít người nhìn, dễ sống.”
“Nương nương không buồn sao?”
“Buồn vì gì?”
“Hoàng thượng rõ ràng biết người cứu Quý phi, nhưng chỉ phong Tài nhân, còn ban Tây Noãn cung…”
Yên Nhi cười nhẹ.
“Đây không phải bạc đãi.”
Tiểu Thuyền ngẩn ra.
Yên Nhi không giải thích.
Hoàng đế không ngốc.
Ngài cho nàng danh phận để nàng có quyền ở lại cung điều tra. Nhưng ban Tây Noãn cung để tránh nàng bị đẩy lên đầu sóng quá nhanh, cũng để những kẻ muốn động thủ tưởng nàng không thật sự được coi trọng.
Đây là bảo vệ.
Nhưng cũng là thử thách.
Chiều hôm ấy, Quý phi Tô Uyển Nhi đích thân tới Tây Noãn cung.
Nàng mặc áo màu nguyệt bạch, sắc mặt còn hơi nhợt, nhưng khí chất vẫn đoan trang.
Vừa thấy Yên Nhi, nàng nắm tay nàng.
“Muội ở nơi này có thiếu gì không?”
Yên Nhi cúi đầu.
“Đa tạ nương nương quan tâm. Mọi thứ đều ổn.”
“Đừng nói lời khách sáo với ta.” Quý phi thở dài. “Trong cung này, ai thật lòng, ai giả ý, ta thấy nhiều rồi. Muội cứu mạng ta, lại không nhân cơ hội cầu sủng. Ta biết muội không giống họ.”
Yên Nhi im lặng.
Quý phi hạ giọng:
“Ta điều tra cung nữ phụ trách hương. Nàng ta trước khi chết từng gặp một người của Thục phi.”
Yên Nhi ngẩng lên.
“Thục phi?”
“Ừ. Thục phi không lộ mặt nhiều, nhưng mẫu tộc nàng ta có quan hệ lâu năm với Thừa tướng phủ.”
Hai người nhìn nhau.
Một cái tên không cần nói cũng hiện ra.
Lý Phượng Kiều.
Quý phi nói:
“Muội mới vào cung, đã động tới người không nên động. Từ nay phải cẩn thận hơn.”
Yên Nhi cúi đầu.
“Muội hiểu.”
Quý phi đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ lên bàn.
“Trong này là vài vị thuốc quý và một lệnh bài nhỏ của Phượng Nghi cung. Nếu có việc gấp, dùng nó tới tìm ta.”
Yên Nhi nhìn chiếc hộp, trong lòng hơi ấm.
“Nương nương đối với muội quá tốt.”
Quý phi cười mệt mỏi.
“Ta từng ở trong cung rất lâu mới hiểu, không phải ai giúp mình cũng vì muốn lợi dụng mình. Nhưng một khi gặp được người như vậy, phải giữ lấy.”
Sau khi Quý phi rời đi, Tiểu Thuyền mở hộp, mắt sáng lên.
“Nương nương, Quý phi nương nương thật sự che chở người.”
Yên Nhi đóng hộp lại.
“Vì vậy ta càng không thể để nàng ấy chết oan.”
Đêm đó, Yên Nhi ngồi ghi lại toàn bộ diễn biến vụ hạ độc Quý phi.
Loại độc.
Dấu vết.
Người chết thay.
Thục phi.
Lý Phượng Kiều.
Thừa tướng phủ.
Nàng vừa viết xong thì ngoài sân có tiếng động nhẹ.
Tiểu Thuyền chạy vào.
“Nương nương, Lý tiểu thư tới.”
Lý Phượng Kiều đứng ngoài cổng Tây Noãn cung, chỉ mang theo hai cung nữ, gương mặt tươi cười như chưa từng sỉ nhục nàng trong điện.
“Thẩm muội muội, không, bây giờ nên gọi là Yên Tài nhân.”
Yên Nhi bước ra.
“Lý tiểu thư đêm khuya tới đây, có việc gì?”
Lý Phượng Kiều đưa tới một hộp trâm ngọc.
“Ngày đó trong điện ta có lời không phải. Muội muội đại nhân đại lượng, đừng để bụng. Sau này cùng ở trong cung, nên giúp đỡ nhau.”
Tiểu Thuyền nhìn hộp trâm, vừa kinh ngạc vừa cảnh giác.
Yên Nhi không nhận ngay.
“Lý tiểu thư khách khí rồi. Ta xuất thân thấp, không dám nhận lễ lớn.”
Lý Phượng Kiều cười.
“Muội muội từ chối, chẳng lẽ vẫn giận ta?”
Hai người nhìn nhau.
Một người cười dịu dàng.
Một người bình thản.
Cuối cùng, Yên Nhi nhận hộp.
“Vậy đa tạ Lý tiểu thư.”
Lý Phượng Kiều hài lòng rời đi.
Tiểu Thuyền vội nói:
“Nương nương, thứ này có khi có độc!”
“Có.”
Tiểu Thuyền sợ hãi suýt ném hộp đi.
Yên Nhi mở hộp, cầm một cây trâm lên ngửi.
“Không phải độc giết người. Là bột gây mẩn ngứa, bôi trên đầu trâm. Nếu ta cài, mặt sẽ nổi ban. Ngày mai mọi người sẽ nói ta bệnh lạ, không xứng hầu thánh giá.”
Tiểu Thuyền tức đến phát run.
“Lý tiểu thư quá độc ác!”
Yên Nhi đặt trâm xuống.
“Độc ác mà vội vàng thì không đáng sợ. Đáng sợ là độc ác mà biết chờ.”
Nàng đóng hộp lại.
“Giữ kỹ. Sau này sẽ có lúc dùng.”