## Chương 4: Miếng Ngọc Cũ Trong Rương Áo

Lý Phượng Kiều không đợi lâu.

Ba ngày sau, khi Tây Noãn cung vừa sáng đèn, nàng ta đã dẫn người xông vào.

Đi theo nàng ta có vài tú nữ chưa được phong vị, hai thái giám của Nội vụ phủ, và mấy cung nữ thân cận. Khí thế hùng hổ như đi bắt tội phạm.

Tiểu Thuyền đang quét sân, bị dọa đến tái mặt.

Lý Phượng Kiều lạnh giọng:

“Bắt con tiện tỳ này lại.”

Hai thái giám lập tức tiến lên.

Tiểu Thuyền sợ hãi lùi về sau.

“Nô tỳ phạm lỗi gì?”

“Ngươi trộm ngọc bội gia truyền của ta, còn dám hỏi?” Lý Phượng Kiều cười lạnh. “Vừa rồi người của ta tìm thấy tang vật trong rương áo của ngươi. Chứng cứ rành rành, còn không quỳ xuống nhận tội?”

Tiểu Thuyền quỳ sụp.

“Nô tỳ không có! Nô tỳ chưa từng động vào đồ của Lý tiểu thư!”

Yên Nhi từ trong điện bước ra.

Nàng mặc áo trắng đơn giản, tóc chỉ búi nhẹ. Vẻ mặt bình thản như đã đoán được chuyện này sẽ tới.

“Lý tiểu thư sáng sớm vào Tây Noãn cung bắt người, có lệnh của ai không?”

Lý Phượng Kiều hất cằm.

“Ta mất ngọc bội gia truyền, tra tới cung nữ của ngươi. Chẳng lẽ còn phải xin phép ngươi?”

“Trong cung có quy củ.” Yên Nhi đáp. “Một tú nữ chưa được phong vị, tự ý dẫn người vào cung của phi tần lục soát, xét theo cung quy là vượt quyền.”

Lý Phượng Kiều nghẹn lại.

Nàng ta vẫn chưa được sắc phong, dù được mọi người mặc định là tương lai phi tần cao vị.

Đây là điều nàng ta ghét nhất sau khi Yên Nhi được phong Tài nhân.

“Ngươi đừng chuyển chuyện.” Nàng ta lạnh giọng. “Tang vật ở đây, người cũng ở đây. Nếu ngươi bao che cung nữ trộm cắp, tội càng nặng.”

Yên Nhi nhìn thái giám cầm miếng ngọc.

“Đưa ta xem.”

Thái giám do dự.

Lý Phượng Kiều cười khẩy.

“Cho nàng ta xem. Ta muốn biết nàng ta còn ngụy biện thế nào.”

Miếng ngọc bội được đặt vào tay Yên Nhi.

Ngọc bích xanh, hoa văn tinh xảo, đúng là vật quý.

Nhưng thứ Yên Nhi để ý không phải giá trị của nó.

Nàng dùng khăn trắng lau nhẹ bề mặt, rồi đưa lên ánh sáng.

“Lý tiểu thư nói ngọc bội này mất khi nào?”

“Sáng nay.”

“Ngươi chắc?”

“Đương nhiên.”

Yên Nhi gật đầu.

“Vậy lạ thật. Trong khe chạm khắc có nước trà khô. Vết trà đã thấm vào lớp bụi, ít nhất ba ngày. Nếu đây là vật ngươi đeo hằng ngày và mới mất sáng nay, vì sao nó như bị bỏ trong góc nhiều ngày?”

Lý Phượng Kiều biến sắc rất nhanh, nhưng lập tức cười lạnh.

“Ngọc bội cũ có vết bẩn thì lạ gì?”

“Không lạ.” Yên Nhi đặt ngọc xuống. “Lạ là vết trà khô có mùi hoa cúc mật. Loại trà này Tây Noãn cung không có. Nhưng nghe nói Lý tiểu thư mấy ngày trước được Thục phi tặng một hộp trà cúc mật.”

Cả sân im xuống.

Lý Phượng Kiều nheo mắt.

“Ngươi đang ám chỉ ta tự đem ngọc bỏ vào rương cung nữ của ngươi?”

“Ta chưa nói vậy.”

Yên Nhi nhìn cung nữ đứng sau Lý Phượng Kiều.

“Người giữ hộp trang sức cho Lý tiểu thư là ngươi?”

Cung nữ áo xanh run lên.

“Dạ…”

“Ba ngày trước, ngọc bội này còn trong hộp không?”

Cung nữ áo xanh nhìn Lý Phượng Kiều cầu cứu.

Lý Phượng Kiều lạnh lùng nhìn lại.

Ánh mắt ấy không phải bảo vệ.

Là cảnh cáo.

Yên Nhi tiến một bước.

“Ngươi có thể im lặng. Nhưng nếu hôm nay Tiểu Thuyền bị đánh chết oan, người trực tiếp làm chứng giả là ngươi. Trong cung, tội vu cáo phi tần và hại mạng cung nữ không nhẹ. Ngươi nghĩ Lý tiểu thư sẽ cứu ngươi, hay đẩy ngươi ra nhận tội?”

Cung nữ áo xanh môi run.

Lý Phượng Kiều quát:

“Thẩm Yên Nhi, ngươi dám uy hiếp người của ta?”

“Ta chỉ nhắc nàng ấy nghĩ kỹ.”

Yên Nhi quay sang thái giám Nội vụ phủ.

“Các vị công công cũng nghĩ kỹ. Nếu không hỏi rõ đã đánh cung nữ Tây Noãn cung, ngày sau Quý phi nương nương hỏi tới, các vị nói ai sai khiến?”

Hai thái giám lập tức đổi sắc mặt.

Quý phi bây giờ là chỗ dựa rõ ràng của Yên Tài nhân.

Họ không dám đánh bừa nữa.

Cung nữ áo xanh cuối cùng quỳ sụp.

“Nô tỳ khai! Là Lý tiểu thư sai nô tỳ ba ngày trước đem ngọc bội giấu vào rương của Tiểu Thuyền. Nô tỳ không muốn, nhưng tiểu thư nói nếu không làm sẽ bán cả nhà nô tỳ đi biên ải…”

Lý Phượng Kiều tát mạnh vào mặt cô ta.

“Tiện tỳ! Ngươi dám phản ta!”

Yên Nhi lạnh giọng:

“Giữ nàng ấy lại. Nàng ấy là nhân chứng.”

Đúng lúc ấy, ngoài cổng vang lên tiếng cung nhân hành lễ.

“Quý phi nương nương giá lâm!”

Tô Uyển Nhi bước vào, sắc mặt vẫn còn yếu nhưng ánh mắt rất lạnh.

“Bản cung nghe nói Tây Noãn cung có trộm cắp, nên tới xem. Không ngờ trộm chưa thấy, lại thấy một màn vu oan rất náo nhiệt.”

Lý Phượng Kiều quỳ xuống.

“Quý phi nương nương, thần nữ bị oan. Là cung nữ kia phản chủ…”

Quý phi cắt lời:

“Bị oan hay không, đưa tới Nội hình tư thẩm là biết.”

Lý Phượng Kiều mặt trắng bệch.

Nội hình tư là nơi thẩm cung nhân phạm tội. Vào đó, dù là tiểu thư Thừa tướng phủ cũng không còn thể diện.

Quý phi nhìn Yên Nhi.

“Muội muốn xử thế nào?”

Yên Nhi cúi đầu.

“Việc này liên quan đến Lý tiểu thư, thần thiếp không dám tự xử. Xin nương nương theo cung quy.”

Quý phi gật đầu.

“Lý Phượng Kiều tự ý xông vào cung phi tần, vu oan cung nữ, gây rối hậu cung. Phạt quỳ Phật đường ba ngày, chép cung quy ba trăm lần. Cung nữ áo xanh là tòng phạm nhưng đã khai thật, đánh mười trượng, chuyển khỏi hầu hạ Lý tiểu thư. Tiểu Thuyền bị oan, thưởng bạc an ủi.”

Lý Phượng Kiều cúi đầu nhận phạt.

Nhưng lúc bị dẫn đi, nàng ta ngoái lại nhìn Yên Nhi.

Ánh mắt ấy không còn chỉ là khinh ghét.

Mà là sát ý.

Yên Nhi đứng yên.

Nàng biết từ hôm nay, Lý Phượng Kiều sẽ không còn chơi mấy trò trẻ con như trâm độc hay ngọc bội nữa.

Một khi người kiêu ngạo bị vả mặt trước đám đông, nàng ta sẽ dùng đến dao thật.

Đêm đó, Yên Nhi nói với Tiểu Thuyền:

“Ba ngày tới, mọi cửa sổ đều cài then. Đồ ăn nước uống phải qua tay ta. Không nhận bất kỳ quà tặng nào.”

Tiểu Thuyền run giọng:

“Nương nương nghĩ Lý tiểu thư sẽ làm gì?”

Yên Nhi nhìn ngọn nến.

“Không phải nàng ta sẽ làm gì.”

“Vậy là ai ạ?”

“Là người đứng sau nàng ta cho phép nàng ta làm đến đâu.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...