## Chương 10: Quý Phi Quỳ Xuống
Hoàng đế nổi giận.
Không phải vì ngài lập tức tin mật tấu.
Mà vì mật tấu viết quá khéo.
Nó không chỉ buộc tội Quý phi tự hạ độc, mà còn xâu chuỗi tất cả sự kiện từ ngày tuyển tú đến nay: Yên Nhi cứu Quý phi, Yên Nhi được phong Tài nhân, Lý Phượng Kiều và Thục phi lần lượt ngã, Lý Tung bị kéo xuống, Quý phi khôi phục quyền quản hậu cung.
Nếu nhìn bằng con mắt đa nghi của đế vương, chuỗi sự kiện ấy quả thật quá thuận lợi cho Quý phi.
Đêm đó, Phượng Nghi cung bị giam lỏng.
Quý phi bị tước quyền quản hậu cung tạm thời.
Không ai được thăm.
Yên Nhi biết tin khi đang thay thuốc cho cánh tay.
Tiểu Thuyền hoảng hốt:
“Nương nương, họ nói Quý phi nương nương tự diễn kịch trúng độc để hại người. Sao có thể như vậy?”
Yên Nhi đứng dậy.
“Đưa lệnh bài Phượng Nghi cung.”
“Nương nương, hoàng thượng đã cấm…”
“Cấm người khác. Không cấm người có cách đi vào.”
Yên Nhi dùng danh nghĩa kiểm tra độc còn sót trong Phượng Nghi cung, xin Phạm công công truyền lời. Hoàng đế im lặng rất lâu, cuối cùng cho nàng vào, nhưng chỉ cho nửa canh giờ.
Phượng Nghi cung ngày thường ấm áp, giờ lạnh như điện bỏ hoang.
Quý phi Tô Uyển Nhi ngồi bên bàn, tóc không cài trâm, sắc mặt tái nhợt. Thấy Yên Nhi bước vào, nàng đứng dậy rất nhanh, rồi bỗng quỳ xuống.
Yên Nhi hoảng hốt.
“Nương nương!”
Quý phi nắm lấy tay nàng, nước mắt rơi xuống.
“Yên Nhi, ta không có. Ta thật sự không có. Ta biết mình không nên cầu muội, nhưng bây giờ cả hậu cung đều tránh ta, hoàng thượng cũng nghi ta. Chỉ còn muội hiểu độc dược. Muội cứu ta một lần, xin muội cứu ta thêm lần nữa.”
Một Quý phi từng được cả hậu cung cúi đầu, giờ quỳ trước một Tài nhân.
Nếu là người khác, có lẽ sẽ thấy vinh quang.
Yên Nhi chỉ thấy đau lòng.
Nàng quỳ xuống cùng Quý phi.
“Nương nương, người đứng dậy. Ngày ấy người che chở muội ở Tây Noãn cung, muội chưa quên. Việc này muội nhất định tra.”
Quý phi khóc đến nghẹn.
“Ta không sợ bị phế. Ta chỉ sợ hoàng thượng nghĩ ta lừa ngài. Ta và ngài từ nhỏ cùng lớn lên, nếu chút tình nghĩa đó cũng thành giả, ta sống còn ý nghĩa gì?”
Yên Nhi đỡ nàng đứng dậy.
“Nương nương nghe muội. Từ bây giờ, người đừng biện giải với bất kỳ ai. Càng biện giải, họ càng nói người chột dạ. Muội cần hồ sơ bệnh án ngày đó, mẫu máu đen người nôn ra, và danh sách toàn bộ người từng ra vào Phượng Nghi cung trước khi người trúng độc.”
Quý phi lập tức sai cung nữ thân tín lấy.
Yên Nhi thức trắng hai đêm.
Nàng kiểm lại mẫu máu đã được phong kín.
Độc là Hắc Phong tán.
Loại độc này cực hiểm. Liều lượng rất khó kiểm soát. Người trúng độc sẽ khí huyết ngưng trệ, môi tím, tay chân lạnh. Nếu dùng ít, chưa chắc tạo đủ triệu chứng. Nếu dùng nhiều hơn một chút, chết ngay trước khi có người kịp cứu.
Không ai đủ ngu để tự uống nó diễn kịch.
Trừ khi người đó muốn đánh cược mạng sống bằng trò may rủi.
Yên Nhi viết bản phân tích y lý rất dài, kèm thử nghiệm trên động vật với các liều khác nhau. Kết quả rõ ràng: không tồn tại “liều nhẹ an toàn” như mật tấu nói.
Nhưng chỉ vậy chưa đủ.
Nàng cần tìm người viết mật tấu.
Giấy của mật tấu là giấy Tùng Châu, loại Lý phủ từng dùng cho môn khách. Mực là mực pha trầm xám, không phổ biến trong cung. Chữ cố ý đổi nét, nhưng thói quen chấm ở cuối chữ “tâm” vẫn giống một người.
Tần Mặc.
Thư sinh từng khai vụ gài vàng.
Nhưng Tần Mặc đang bị giam.
Yên Nhi lập tức xin hoàng đế tra phòng giam.
Quả nhiên, trong phòng giam phát hiện có người từng lén tiếp xúc với Tần Mặc, ép hắn chép một bản mật tấu theo mẫu. Người đó là môn khách cũ của Lý phủ, trước khi Lý gia sụp đã được giao nhiệm vụ cuối: nếu Lý phủ thất bại, lập tức kéo Quý phi và Yên Nhi xuống nước.
Kẻ ấy bị bắt trong một ngôi chùa ngoài thành.
Khi bị áp về cung, hắn còn định cắn độc tự sát nhưng bị ám vệ ngăn lại.
Ba ngày sau, Yên Nhi vào ngự thư phòng.
Hoàng đế ngồi sau long án, sắc mặt rất mệt.
Ngài hỏi:
“Ngươi tới cầu xin cho Quý phi?”
Yên Nhi quỳ xuống.
“Không. Thần thiếp tới trình chứng cứ.”
Nàng dâng bản phân tích Hắc Phong tán.
“Loại độc Quý phi trúng không thể tự dùng để diễn kịch. Chỉ cần sai một ly là chết. Nếu nương nương tự hạ độc, nàng ấy không thể chắc chắn thần thiếp sẽ đứng ra cứu, càng không thể chắc chắn thần thiếp cứu được. Đây không phải kế hoạch, là tự sát.”
Hoàng đế im lặng đọc.
Yên Nhi dâng tiếp lời khai.
“Bức mật tấu do môn khách cũ Lý phủ ngụy tạo. Mục đích là báo thù, khiến hoàng thượng nghi Quý phi, nghi thần thiếp, từ đó phủ định toàn bộ vụ án Lý gia.”
Hoàng đế nhắm mắt.
Rất lâu sau, ngài hỏi:
“Ngươi có trách trẫm nghi nàng ấy không?”
Yên Nhi cúi đầu.
“Hoàng thượng là quân vương. Có người đưa chứng cứ, hoàng thượng không thể không tra.”
“Trẫm hỏi ngươi có trách không.”
Yên Nhi im lặng một lúc.
“Thần thiếp không dám trách. Nhưng Quý phi nương nương sẽ đau lòng.”
Hoàng đế mở mắt.
Câu này thẳng đến mức Phạm công công đứng bên cạnh cũng nín thở.
Yên Nhi tiếp:
“Nàng ấy không sợ bị phế bằng sợ hoàng thượng cho rằng tình nghĩa nhiều năm đều là giả.”
Hoàng đế siết chặt mật tấu.
Đêm đó, ngài tới Phượng Nghi cung.
Không ai biết hai người nói gì.
Chỉ biết sáng hôm sau, thánh chỉ ban xuống: Quý phi Tô Uyển Nhi được minh oan, khôi phục quyền quản hậu cung. Tàn dư Lý phủ bị truy xét tận gốc. Môn khách ngụy tạo mật tấu xử theo luật.
Quý phi sau khi được thả, việc đầu tiên là tới Tây Noãn cung.
Nàng không quỳ nữa.
Nàng nắm tay Yên Nhi, mắt đỏ nhưng giọng vững.
“Yên Nhi, từ nay muội không chỉ là ân nhân của ta. Muội là người nhà của ta trong cung này.”
Yên Nhi nhìn nàng.
“Vậy người nhà nên nhắc nhau một câu.”
Quý phi ngẩn ra.
Yên Nhi nói:
“Nương nương, trong cung này, tình nghĩa cũng cần chứng cứ bảo vệ. Từ nay, người đừng tin ai đến mức không để lại đường lui.”
Quý phi im lặng.
Rồi nàng bật cười trong nước mắt.
“Được. Tỷ nghe muội.”