Chương 2: Hôn thư không còn là xiềng xích

Ánh nến xanh quay tròn trên mặt bàn, Lâm Tư Nghiên cầm hôn thư lên, múa mắt như người đọc chữ cũ. Có một nét bút bị gạch nhẹ, chữ "chuyển" đã bị nối thêm thành "chuyển giao toàn bộ", nét phẩy không khớp với con dấu phủ Trưởng Ninh; trong lòng cô lạnh băng nhưng mặt không đổi sắc. Cô gọi sứ giả của Thái tử vào, đặt giấy xuống giữa sảnh, giọng nhỏ mà rõ: "Không ai được động tới hôn ước này thêm một lần nữa."

Sứ giả tê liệt vài giây rồi cố gắng ép giọng: "Tâu công chúa, Thái tử trông đợi lễ thành, chỗ sửa ấy chỉ là nhầm lẫn..." Tư Nghiên mỉm cười, giơ một điều luật trong sách triều: văn thư có sửa phải qua đăng ký nội vụ, nếu sửa trái phép thì điều khoản vô hiệu, hôn lễ phải bị trì hoãn cho đến khi nội vụ định thẩm. Cả sảnh im như tờ, lời cô không còn là cầu xin mà là sắc lệnh khiến họ không thể phản bác.

Cô không cần thẳng thừng xông lên tranh cãi; thay vào đó, yêu cầu rõ ràng: hôn lễ tạm hoãn, một phần hồi môn phải trả lại cho phủ Trưởng Ninh để thực hiện kiểm kê cho đến khi vụ sửa chữ được làm sáng tỏ. Thái tử bầm mặt nhưng biết luật không cho hắn quyền phủ quyết; yên lặng, người sứ giả chỉ còn lựa chọn quay về báo cáo.

Khi mọi người rời đi, Tư Nghiên gọi người hầu cũ: "Mang hết sổ vải ở cửa hàng tơ lụa của mẫu thân về đây, đóng dấu chứng thực, ta cần so sánh toàn bộ danh mục." Ánh mắt cô lạnh như thép — không phải để trở thành một con rối trong hôn nhân, mà để thu nhặt bằng chứng, chuỗi sự thật sẽ kéo ra và dẫn cô vào trò chơi lớn hơn trong kinh thành.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...