Chương 9: Lời cầu hôn của kẻ thù

Ánh nến trong tẩm điện dập dờn khi Nhiếp chính vương đưa tay quạt bỏ chiếc áo choàng, giọng như đã tính trước: "Hợp tác là con đường ngắn nhất để chúng ta cùng hưởng lợi. Ta muốn cưới cô, danh nghĩa hợp nhất hai thế lực, quyền lực sẽ ổn định." Lâm Tư Nghiên ngẩng mặt, khuôn mặt không một tia mủi lòng; trong đầu cô đã chạy qua hàng chục phương án thoát hiểm và thôn tính. Cô đáp nhẹ nhưng dứt khoát: "Tôi nhận lời hợp tác, nhận lời kết hôn — nhưng với điều kiện rõ ràng." Ánh mắt ông ta lóe lên, như vừa gặp đối thủ thực sự, nhưng tiếng cười vẫn điềm tĩnh: "Nói đi."

Cô rút ra một tờ hôn thư đỏ, đặt lên bàn gỗ, từng điều khoản như những viên đá cô đặt vào vị trí: tài sản cá nhân hoàn toàn tách biệt, mọi giao dịch phải được đăng ký công khai trước quan thư, bất cứ nỗ lực chuyển nhượng nào nằm ngoài văn bản này sẽ bị coi là phản nghịch với Hoàng gia và xử lý theo luật. Hơi lạnh trong giọng cô khiến Nhiếp chính vương khựng lại. "Ta cho là điều kỳ quặc, nhưng ta không ngại," ông trả lời, cố giữ bình tĩnh; cô mỉm cười như kẻ chơi ván cờ đã nhìn thấy nước chiếu tướng: "Đó là tiền đề để chúng ta đứng cùng nhau trước thiên hạ, không phải để bị cưỡng lại từ sau lưng."

Bút mực vừa khô, hai con ấn được trao đổi, người trong phòng cúi chào như chứng nhân. Trong lòng Tư Nghiên, kế hoạch tiếp theo đã rõ: văn bản này phải được trình lên Thái hậu và ghi vào sổ công để trở thành rào cản pháp lý, đồng thời cô sẽ cho người rà soát những tấm chiếu cũ trong kho tư liệu phủ — một tấm chiếu rách từng chợt lóe trong đầu cô, đủ để khuấy động triều đình khi thời điểm đến. Khi Nhiếp chính vương nắm tay cô, đó là một liên minh mang danh yêu, còn mạng mạch quyền lực thật sự, Tư Nghiên biết, đang nằm trong những chữ viết cô vừa khắc.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...