Chương 5: Bản khế ước máu
Ánh nến lung lay trên mặt giấy vàng, mùi mực và hương trầm quện vào nhau trong phòng kho lạnh. Tư Nghiên khom lưng lật từng bản khế, tim cô như bị bóp nghẹn khi thấy con dấu đỏ thẫm trên trang cuối cùng—không phải son mực bình thường mà là một vệt thẫm như máu, in hằn rõ chữ ký của phụ thân và dấu triện quốc khố. Bàn tay cô không còn run; thay vào đó là một quyết tâm lạnh lùng: mảnh đất phong của cô đã được thế chấp cho ngân khố, toàn bộ nguồn thu và nền tảng của phủ đang bị cầm cố như một món nợ quốc gia.
"Ngươi… biết việc này sao?" cô quay sang người quản sổ già đứng đó, giọng vừa đủ để không gây chú ý. Người quản sổ cúi mặt, giọng như chảy ra từ cổ họng: "Có từ lâu, phu nhân, nhưng ai dám nói với ai… chữ ký và triện đó không phải chuyện nhỏ." Tư Nghiên nghe từng chữ như mũi dao lạnh: phụ thân đã liều mình để giữ quốc khố hoặc bị ép buộc, và hành động ấy biến con gái ông thành vật đảm bảo cho món nợ mà nàng không hề hay biết.
Cô không khóc, chỉ ngồi thẳng người, mắt nhìn về phía cửa đóng kín. Nếu muốn cứu phủ, phá được xiềng xích này, không thể xin xỏ một viên quan nhỏ; phải đưa vấn đề lên tận Thái hậu, người giữ chìa khóa cho mọi quyết sách ngân khố. Nhưng làm sao để vào được hậu cung, nơi chỉ những bằng chứng nặng ký hoặc mánh khóe mới được nghe? Tư Nghiên nhếch môi: cô sẽ không gõ cửa bằng lời cầu xin—cô sẽ mang đến cho Thái hậu một món thông tin khiến bà không thể làm ngơ.