Chương 6: Cú quỳ trước điện
Không có tiếng nức nở, chỉ có tiếng gót giày nặng nề của quan lại vọng trên sàn gỗ. Tư Nghiên quỳ xuống trước ngai trầm, cởi vạt áo, đặt một bó sổ thu chi bóng mực lên mặt bàn, rồi ngẩng mặt nhìn thẳng vào Thái tử: "Từ tháng ba năm ngoái, tiền quân lương bốn lần không về tay lính. Mỗi lần năm vạn lạng, tất cả đều có chứng từ—gửi qua hai thương điếm, dán triện phủ ngươi." Khán phòng im bặt, chỉ còn tiếng giấy phẩy và những ánh mắt chuyển từ bà Thái hậu sang Thái tử như dao lưỡi.
Thái tử định đứng lên phản ứng, mặt đã biến sắc: "Ngươi vu cáo..." Tư Nghiên chưa để hắn dứt lời. Cô mở từng trang sổ, chỉ vào dấu chuyển tiền và một loạt phiếu xuất kho mang cùng ký tên một viên quản lãnh của phủ, giọng cô không lộ cảm xúc mà chỉ có logic phũ phàng: "Người nhận không phải lính. Họ là đại lý vận tải, và tiền từ đó được chuyển tiếp vào một tài khoản mang danh 'phụng dưỡng gia tộc'—tài khoản duy nhất Thái tử mở tại Ngân khố." Lòng sảnh xôn xao; vài viên quan thì thầm về việc quân lương đã biến thành của người nhà.
Bà Thái hậu ngồi thẳng, ánh mắt lộ toan tính. Bà không ra lệnh xử phạt ngay mà hỏi một giọng lạnh: "Ngươi muốn kiểm kê kho nội vụ sao?" Tư Nghiên nghiêm túc đáp: "Đúng. Kiểm kho, đối chiếu sổ, truy nguồn gửi tiền." Bà Thái hậu nhắm mắt, rồi thở ra một điều kiện khiến cả triều đình chú ý: đổi lại sự cho phép ấy, nàng phải đưa bằng chứng Hoàng hậu có một đạo chiếu giả. Lời bà vừa rơi như tiếng búa, mở ra một ván cờ mới mà Tư Nghiên đã chờ sẵn.