Chương 10: Thái tử mất ngôi

Triều đình đông nghẹt, ánh nến run rẩy trên mặt bàn gỗ, Tư Nghiên đứng giữa dàn quan binh như một mũi kim lạnh. Cô đặt từng tờ giấy lên mặt án, giọng dứt khoát: "Khẩu cung này không phải của Trưởng Ninh huyện, mà là bản đã bị sửa." Trong tay cô là hai bản chép cùng một lời thú tội, một bản chữ đều mực phai, một bản nét gạch đè rõ ràng; những chữ bị thay đổi được chấm lại bằng mực đỏ lạ — loại mực chỉ có trong ấn phòng Thái tử. Thái tử mặt trắng bệch, cố nắm lấy mép bàn mà không thể chen lời.

Căn cứ tiếp theo được đưa ra là lời thú nhận của viên chép sổ già, người từng bị Thái tử cưỡng ép đổi lời: "Người sai tôi viết lại... đã đưa ấn của mình cho tôi." Giọng ông lạc đi, tay run chỉ vào một vệt mực in trên lòng bàn tay mà Tư Nghiên đã lưu giữ cẩn thận. Cô không cần kêu gọi thương xót, cô chỉ đặt từng mảnh chứng cứ như quân cờ: sợi tơ từ cửa hàng mẫu thân dính trên mép giấy, vết gập che dấu sửa chữ, và dấu ấn mực trùng với con ấn mà người hầu của Thái tử thừa nhận đã thấy. Quan án nghẹn họng, triều thần thì thì; thế cân bằng tư pháp xoay chuyển.

Khi nghị viện tuyên bố đình chỉ mọi tước vị và đưa Thái tử ra trước triều để luận tội, hắn gào thét như kẻ mất mướn: "Tư Nghiên, ngươi dám!" Cô chỉ quay lại, lạnh lùng: "Người ta có thể giết tôi một lần, nhưng không thể giết sự thật." Trong lúc quan quân áp giải Thái tử ra, ánh mắt cô liếc qua một mảnh chiếu thư rách nằm vương trên bàn, nơi có một vệt son đỏ như máu — dấu tích không thuộc về vụ sửa khẩu cung, mà hé mở một quyền lực khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...