Chương 9: Lời xin lỗi bên chiến trường
Khói và mùi máu cuộn lên từ chiến địa, bên ngoài doanh trại là một dải lều rách. Vân Khanh xuống ngựa, mắt lạnh, bước tới nơi Nhiếp chính vương ngồi dựa vào một hòm gỗ, áo quân dính bùn và máu, vết thương ở bả vai được che tạm bằng khăn. Quanh ông là vài viên tướng bối rối; đám lính thì nhìn cô bằng đôi mắt vừa kính vừa nghi hoặc. Cô không hỏi lời than van, chỉ nhìn thẳng vào vết thương và vào con số trên sổ chuyền tay — những thứ đã từng là công sức của cô.
Nhiếp chính vương rít thở rồi cất tiếng, giọng thở như kẻ đã kiệt sức: "Ta… đã dùng công của ngươi để củng cố thanh thế. Đó là sự thật." Lời thú nhận thứ nhất của một người từng cao ngạo vang lên giữa tiếng gió rít, như một mũi dao xiết đến tận xương. Anh ta cúi đầu, mắt không dám nhìn thẳng: "Ta xin lỗi vì đã viết hưu thư, vì đã để người khác lấy công lao của nàng…" Câu nói dừng lại, lộ ra vẻ yếu đuối mà trước nay chưa từng thấy nơi hắn.
Vân Khanh bước tới, kéo khăn khỏi vai hắn, tay cô vẫn điềm tĩnh như đang kiểm kho. "Xin lỗi không đủ," cô nói, giọng đều, không run. "Ngươi có thể nói ra sự thật, nhưng nếu muốn chuộc lại, hãy trả bằng hành động. Ta sẽ đi tận biên giới để trực tiếp tiếp viện cho thành bị vây. Trước khi lên đường, ngươi phải cam kết cho phép ta kiểm tra mọi kho và đứng ra công bố sự thật trước triều." Ánh mắt cô như lửa, không cầu xin, chỉ đòi hỏi.
Nhiếp chính vương nhìn cô, lặng một hồi lâu rồi gật đầu yếu ớt. Bên tai cô, tiếng trống hiệu hồi báo lệnh đổi gác vang lên — buổi khởi hành về phía thành biên đã được ấn định, và quyết định hôm nay sẽ kéo cả hai người vào một cuộc thử thách mới.