Chương 11: Bản án dành cho người cũ

Khói từ mặt trận cuộn vào khổ giấy bản đồ trên đại yến, mùi ớt và rượu quyện lẫn với âm vang chuông vọng từ thành trì sắp sụp. Tên đứng giữa triều là bức phóng liên tục: người tình của Nhiếp chính vương bị bắt làm con tin, quân phản loạn giơ lời thách thức nếu không nhận được lương tiếp viện sẽ chặt đầu nàng rồi dùng làm đòn bẩy. Trong phòng họp, từng tướng lĩnh nhìn nhau, bóng chân trên sàn gỗ dài như những con dao. Vân Khanh đặt tay lên mép bàn, mắt quan sát từng nét biến sắc trên khuôn mặt của Nhiếp chính vương; không một lời thỉnh cầu, không một hành động cứu trợ từ cô — cô muốn bản chất của hắn tự bộc lộ.

Nhiếp chính vương bước tới, tiếng nói gằn như người bị xiết cổ: "Hạ Vân Khanh, chỉ cần một đoàn lương, một lần thôi, hãy cho ta mượn." Giọng anh lỏng cả khi nói đến hai từ "mượn" và "một lần". Cô đáp lại bằng một giọng đều và lạnh: "Quyết định không phải do tôi. Triều chính có luật, còn mạng người và mưu lược đều cần cân đo." Không can thiệp, cô quay người nhìn qua khung cửa, nơi đêm tối che phủ những lá cờ đang lảo đảo; trong im lặng đó, Nhiếp chính vương tự chọn con đường.

Khi mệnh lệnh được truyền đi, phòng họp rúng động — hắn ra lệnh chia nhỏ lương, rút lực lượng khỏi một chốt biên quan trọng để cứu tình nhân, đánh đổi an nguy của nhiều trận địa lấy một mạng người. Vân Khanh nhìn thấy sự giao động trong ánh mắt thuộc hạ của hắn, biết rằng quyết định này sẽ trở thành vết nhơ trong sử sách. Cô không mừng, không hả hê; chỉ thấy rõ ràng hơn bản chất của người từng bỏ rơi mình.

Sáng sớm hôm sau, triều đình vang lên lời bàn tán, quân chuẩn bị rút khỏi bức thành phía nam. Vân Khanh ghi chú vào cuốn sổ, một chữ ký và vài con số: hợp đồng cung ứng, điều kiện kiểm tra kho, thời hạn giao hàng. Khi đoàn lương của cô lăn bánh về hướng biên giới, một kế hoạch mới bắt đầu hình thành trong đầu cô — lần này, cô sẽ không là bóng sau ngai, mà là người quyết định vận mệnh thương lộ và cả những ai muốn đứng bên cạnh.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...