Chương 12: Nữ chủ thương lộ

Ánh nến chập chờn trên tấm bằng gỗ, mùi dầu vừng và vụn giấy thương điếm hòa vào hơi gió từ sông. Trước hội trường, các hiệu trưởng, chủ tàu và quan soái đều đứng ngẩng đầu nhìn Vân Khanh—nàng khoác áo tông đất, tay đặt lên con dấu bằng ngọc bố mẹ để lại. "Thương hội xuyên biên" không chỉ là cái tên: sắc chỉ, hợp đồng vận tải và quyền thu thuế nhỏ của vài đoạn đường biên đã được đóng dấu; tiếng khắc con dấu lộp bộp như một tiếng rút quyền lực khỏi những bàn tay quen quyền kia.

Nhiếp chính vương đến muộn, áo bùn, mắt chứa cả trách nhiệm lẫn kiêu hãnh bị tổn thương. Hắn quỳ trước bàn thịnh điền như một cựu chồng xin tái giao kết, giọng gằn: "Ta muốn... trở thành đối tác." Vân Khanh cười lạnh, trải ra hai bản khế ước—một cho thương hội, một để đối tác ký: "Muốn đứng bên ta, ngươi ký bằng chữ ngang nhau. Không có địa vị đặc ân, chỉ có điều khoản và trách nhiệm." Hơi thở của đám đông nín lặng, mực loang trên giấy, con dấu gõ lên tờ khế như tiếng kết án và đồng thời là hiệp ước mới.

Khi mực vừa khô, một người đưa thư bước vào, trao nàng một phong niêm: con dấu ngoài biên—một cảng mới sắp mở cửa, thương nhân lạ mắt đã dòm ngó. Vân Khanh đưa mắt nhìn Nhiếp chính vương, không còn là cô vợ bị hưu, mà là người nắm đường mạch sinh mệnh của cả vùng biên: "Tôi không cần trở lại làm Vương phi. Tôi sẽ là nữ chủ thương lộ." Hắn gật đầu chần chừ, cầm bút: nếu muốn tiếp tục đứng cạnh, người đàn ông từng bỏ cô phải ký khế ước bình đẳng. Ánh đèn chiếu lên hai con dấu; phía ngoài, biển và biên giới chờ đợi một chương mới.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...