Chương 10: Thành trì phản loạn
Bụi đỏ cuộn theo từng bánh xe, nắng cuối ngày phả lên vách thành đá lửa hồng. Hạ Vân Khanh đứng trên xe giữa đoàn lương, mắt lạnh như thép khi trông thấy cờ đen của quân phản loạn giăng ngang lối; không hoảng, nàng rút mảnh bản đồ đã vẽ từ lâu, ra hiệu cho một tốp kỵ binh tách sang sườn núi. Kế nghi binh của nàng không phải đánh trực diện: một đoàn xe giả chở rơm và da trâu do đám dân phu giả trang áp sát, nhử lòng tham của đối phương, trong khi số hàng thật âm thầm rẽ qua con thung lặng gió, chảy như nước dâng bất ngờ vào thành biên giới.
Khi đầu lĩnh phản loạn lao vào bẫy, tiếng trống giả rút về vang lên — đúng lúc những kỵ binh ẩn trên sườn núi lộ diện, lao xuống như mũi tên. Hạ Vân Khanh nhảy khỏi xe, tay chỉ huy như đã từng chỉ huy trăm ngàn quân, "Cầm chân chúng, giữ lương an toàn!" Một tên lính phản loạn quỳ xuống, hớt hải: "Phu nhân, xin khoan hồng!" Nàng chỉ gật đầu lạnh lùng, giọng bình thản: "Người theo phe nào là do lựa chọn. Hôm nay trả giá bằng mạng, ngày sau trả bằng công sức."
Trong cuộc hỗn chiến ngắn ngủi, họ bắt sống vài người chỉ huy, và một phụ nữ bị che khăn bị lộ chiếc trâm gấm có huy hiệu vương phủ—biểu tượng mà chỉ có người trong phủ mới dùng. Người bị bắt lắp bắp: "Đó... đó là của nàng ta..." Chiếc trâm rơi vào tay Vân Khanh, lạnh như tội danh; nàng nhìn nó, môi nhếch một nụ cười không mặn mà, rồi ra lệnh thu gom lương, chuẩn bị hành quân vào thành để dập tắt mầm mống phản loạn còn sót. Câu hỏi còn lại là ai trong thành cần đến trâm này — và ai sẽ phải trả cái giá cho việc đó.