Chương 2: Rời khỏi hoàng thành

Buổi sáng rời cung, Thẩm Dao đội mũ che mặt, khăn tang phủ vai như một pho tượng chịu nặng. Cung nữ đưa nàng lên xe, thềm gạch đọng tiếng dép và lời thì thầm của đại thần, nhưng nàng không ngoảnh lại. Nước mắt tròn vành, giọng nàng nhỏ, vừa đủ để những ai gần bên nghe: "Ta chấp nhận chiếu phế." Đó là màn trình diễn hoàn hảo; trong lòng, lạnh lùng và rõ ràng như hợp đồng đã ký.

Về tới Thẩm gia, cổng lớn mở ra như cánh tay chào đón một con gái trở về chịu tang. Nhan sắc đau khổ được diễn tròn vẹn, gia quyến khóc lóc, khách khứa an ủi—mọi thứ theo đúng khuôn phép để che giấu mưu đồ. Đêm đến, trong phủ, nàng triệu tập các chưởng quầy vào thất mật; ánh nến lắc lư trên những tấm bàn gỗ, giấy tờ, sổ sách trải như một lãnh địa. Một lão chưởng quầy run rẩy lên tiếng: "Thẩm cô nương, hoàng thượng đã phế hậu, nếu chúng ta dừng tiếp phẩm vật..." Thẩm Dao cắt ngang, giọng không có dao động: "Dừng tất. Ngân khố triều đình tựa vào những đoàn hàng của các ngươi. Hãy phân tán kho bạc, chuyển kim ngân về các tỉnh, đóng dấu mới lên sổ, ngừng mọi chuyến phẩm đi cung."

Hành động của nàng nhanh như sấm sét: con dấu riêng, danh sách kho, mật lệnh gửi các đạo thủ hạ. Cảnh cuối cùng của đêm là tiếng con rùa gõ trên bàn, một tờ danh sách niêm phong được đẩy qua tay từng người: địa điểm cất giấu, lộ trình đổi chác, mật khẩu nhận hàng. Trong mắt các chưởng quầy thấy rõ quyết tâm của người phụ nữ từng ngồi bên ngai: không tranh giành lại quyền lực, nhưng nắm chặt những mạch sống của triều. Khi bình phong buông xuống, một quyết định đã được ban: từ ngày mai, các đoàn hàng tiến lên cung đình sẽ dừng ở Lưỡng An chờ lệnh Thẩm gia — điều đủ để làm ngân khố hoàng thành chao đảo và buộc họ phải phản ứng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...