Chương 1: Nhận chiếu phế hậu
Hành lang điện Càn Thanh đông nghịt quan thần, đỏ hốc mắt đèn lồng chiếu lên vải gấm, y phục nhà vua lạnh như tuyết. Hoàng đế nghiêm mặt, tay trao cho thái giám tờ chiếu, tiếng búa nhỏ gõ nền gỗ như mệnh lệnh đã định sẵn. Thẩm Dao quỳ xuống, hai tay chắp, cúi đầu nhận lệnh mà trong lòng lạnh như đá — nàng không chống chiếu, bởi chống chiếu sẽ khiến mọi thứ rơi vào tay kẻ không xứng đáng.
Ngẩng đầu lên, giọng nàng đều đặn vang rõ trước mặt triều thần: "Thần nữ thừa mệnh, nhận chiếu." Rồi nàng không cáo biệt mà mở to tờ giấy ghi sẵn hồi môn, đọc rõ từng món: kho bạc riêng Thẩm gia gồm ba hòm bạc, bốn thẻ ấn bạc, bốn con dấu hải thương, sổ sách thương hội trải khắp Nam Bắc, hai mươi chiếc thuyền buôn và các khoản chi trả của sáu mươi viên trấn thủ; danh mục này đã có bản sao gửi tới Nội thị viện và Lễ bộ. Một viên quan thầm thì, "Người dám công khai đọc như thế?" Hoàng đế trợn mắt, giọng như đá: "Ngươi tính toán gì?" Thẩm Dao đáp bình tĩnh, "Người không còn quyền chiếm đoạt tài sản vốn là của Thẩm gia và thân mẫu bệ hạ."
Tiếng xì xào lan khắp, vài gương mặt hoảng hốt — ai cũng biết một khi ghi trong chiếu và công khai trước đại triều, việc lạm chiếm sẽ gặp trở ngại của pháp lễ và bút lục. Thẩm Dao cúi đầu nhận chiếu, nhưng không cúi đầu trước người đã phản bội; nàng bước ra cung, từng bước chậm rãi, mỗi bước như đóng nắp một quan tài. Bên ngoài cổng, chiếc xe của Thẩm gia đợi sẵn; buổi chiều nàng sẽ trở về, giả vờ tang thương, âm thầm triệu tập các chưởng quầy và kiểm sổ thu chi — rút lui, nhưng không trống tay.