Chương 6: Hoàng tử trưởng
Sáng hôm đó, sân Thẩm phủ vẫn rực nắng nhưng không khí thì lạnh như tiền án. Hai viên quan từ điện triều dẫn theo sắc mặt ép buộc đứng giữa cổng, hỏi han quyết liệt về việc giao quyền nhi tử. Hoàng tử đứng yên, đôi mắt tròn trĩnh nhưng không khóc; Thẩm Dao bước tới, áo tay gọn, giọng bình thản như lúm khói: "Hoàng tử là người, không phải món đồ để trao đi cho ai tùy tiện."
Trong phòng nhỏ, chỉ còn mẹ và con, bà tháo hết mặt nạ cung đình để nói chuyện thật lòng. "Mẹ đã dạy con cách nương tay với kẻ nhỏ, và cách chế tài kẻ lớn," bà nói, nắm lấy tay cậu, giọng mềm mà cứng: "Con muốn ngai vàng để trả thù hay để thay thế một thứ bị hư hỏng? Mẹ không biến con thành bản sao của một người đã phản bội chúng ta." Hoàng tử run rẩy nhưng mắt dần sáng: "Con… con sợ sẽ làm sai như người ta nói." Thẩm Dao mỉm cười, đặt danh sách quyền lợi và phương án tương lai trước mặt: "Vậy con chọn. Con có thể đứng lên trước triều, hoặc lui về cùng mẹ giữ thương hội, xây lại uy tín theo cách của mình."
Ra sân, bà không cúi đầu trước lời ép buộc; bà đọc rõ điều kiện: mọi quyết định của hoàng đạo cần sự chấp thuận của nhi tử trước công chúng. Viên quan tái mặt, rời đi hẹp bước; lúc họ qua kẽ cổng, thái giám trao cho bà một bức tấu cũ, mép rách của triều biên thành—một dấu tích lạ về trận bỏ rơi binh mã năm ấy. Thẩm Dao gập tấu vào tay, mắt lạnh như lưỡi dao: chuyện này chưa kết, và bước tiếp sẽ là truy tìm chân tướng ở biên thùy.