Chương 4: Người mới trong hậu cung
Tân hậu bắt đầu bằng những thì thầm có chủ ý trong sảnh, những lời như mũi kim thêu dần vào danh tiếng của Thẩm Dao: bảo bà độc ác, bơ vơ bỏ mặc dân nghèo để trả thù triều đình. Lời đồn như vải đen phủ lên những chiếc đèn dầu xen kẽ với tiếng cười giả trên yến tiệc; người trong cung thì lặng lẽ hưởng, người ngoài cung lặp lại bằng ánh mắt. Thẩm Dao nghe, không hoảng hốt; đôi tay nàng xỏ găng da mỏng, nhìn ra cổng thành nơi mùi đất khô và cỏ cháy báo tin mất mùa.
Nàng không phản biện bằng lời, mà bằng hành động khiến mọi lời nói trở nên tầm thường. "Mở kho lương," Thẩm Dao nói với quản khố, giọng lạnh như mùa đông, nhưng trong đó có một quyết tâm ấm áp hơn tất cả lời đồn. Những thuyền chở lúa của thương hội, những kiện gạo từng là hồi môn của nàng, như dòng suối chia qua thành phố khát, được chở tới các chợ đầu làng và cổng chùa. Nàng đứng bên sạp phát lương, nhìn vào mắt người nhận, lắng nghe từng tiếng thở dài biến thành lời cảm ơn.
Một phụ nữ trong đám đông nắm tay nàng, khóc mấy tiếng rồi nói thay trăm lời: "Thẩm phu nhân đâu có độc ác, phu nhân cứu cả bọn chúng tôi." Tiếng người lan nhanh hơn cáo buộc trong cung; dân chúng tự nói thay nàng, giấu sau đó là sự giận dữ hướng về kẻ tung tin. Khi đêm buông, một viên tướng cũ từng phục vụ triều đến bên, trao cho nàng một phong thư niêm phong: "Đại tướng muốn nói chuyện, khuyên phu nhân nên xem." Nét chữ trên niêm ấn vừa quen vừa nguy hiểm — dấu hiệu rằng binh quyền đang lắng nghe, và chương tiếp theo sẽ bắt đầu bằng những lá thư mật.