Chương 7: Dấu vết vụ án năm xưa

Đêm đó Thẩm Dao không ngủ; ánh nến lung linh hắt lên những trang thư cũ để lộ mực tím và dấu triện đã phai màu. Tay nàng run không phải vì sợ, mà vì biết lúc này chuyện đã rõ rành: tờ biểu chuyền vào ban mệnh với lời phê lạnh băng, hoãn chuyển quân lương và cấm mọi tàu vận tải tiến về biên thành. Mỗi con số trên sổ kho như một mũi dao lồng vào trái tim những người đã tin nàng, và nỗi tức giận trong nàng hóa ra là tỉnh táo, không phải đau khổ.

Thẩm Dao tìm đến cựu chưởng quầy biên cương—một người đàn ông vai gầy, mắt sâu như đã thấy quá nhiều mùa hạn. Bàn tay ông lật tờ thư ra, giọng khắc khoải: "Họ bắt ép ta, phu nhân. Bẩm lệnh rõ ràng: dừng tiếp tế, chậm trễ là phép cứu xét triều đình." Thẩm Dao đáp, giọng lặng nhưng sắc: "Ai ra lệnh? Vì lý do nào?" Ông cúi đầu, nước mắt vô thức trào ra: "Có tên của Ngự sử và chữ ký mộc của Trẫm… cùng một mật chỉ đêm trước ngày biên thua." Lời nói rơi xuống như tảng đá, và nàng nghe thấy tiếng vỡ tan của mọi bào chở niềm tin.

Bằng chứng trong tay là thứ không chối cãi: mật thư, dấu triện hoàng gia, và một mảnh hồ sơ ngoại thích bị ghi chép để làm chứng. Thẩm Dao không hét, không cầu mong; nàng đặt những tờ thư lên bàn, ánh nến nhảy múa trên mực đen và quyết định nắm quyền chơi tiếp: phơi bày vụ mưu toan bỏ biên thành không chỉ là cuộc thảm của người xa, mà là mưu toan giết sạch ngoại thích để triều nội thuận tiện. Nụ cười mỏng thoáng qua môi nàng khi nghĩ đến bước kế tiếp—khai thác mảnh giấy này với nước láng giềng để lẫn tiếng chuông buộc chế độ phải nhận lỗi, hoặc để ép họ ký một hòa ước mà bên kia không thể cưỡng lại.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...