Chương 3: Kho bạc cạn
Những con số đầu tiên được đưa lên bàn, rồi rơi xuống như đá núi. Quan lại trong phủ Nội vụ mặt tái mét, binh lương chưa chiếu đã hết, sổ thuế ỉu xìu; người trong triều mới hay rằng mạch tiền quốc khố không phải do phủ công khống chi phối, mà nằm trong tay mấy trăm thương hộ do Thẩm gia quản. Thẩm Dao ngồi giữa phòng tiếp khách, tay thoăn thoắt mở một phong thư, ánh mắt lạnh như băng nhìn thành trì hoang của đồng tiền trước mắt mình. Nàng không một lời oán hận, chỉ thấy vị thế đã đổi, lợi dụng bắt đầu chảy.
Sứ giả hoàng đế đến khi trời vừa ngả chiều, mũ quan sắc đỏ, ấn triện vàng lấp lánh trên tay người. "Hoàng thượng sai truyền: xin hòa để khỏi cạn kiệt cơ nghiệp quốc gia," người đó quỳ xuống, giọng gấp gáp như người truyền đạt một mệnh lịnh khó chịu. Thẩm Dao cười nhẹ, không đứng lên, "Ngài đến đây không phải để cầu tôi quay về giường cung; ngài đến cầu thương hòa, hay cầu ân huệ?" Nụ cười trên môi nàng không ngọt; lời đáp của nàng đoạt đi mọi ảo vọng, nhưng vẫn mở cửa cho một điều kiện: tài sản hồi môn phải được công nhận pháp lý và thương hộ được tự do mậu dịch.
Bên ngoài, đại lộ tắc nghẽn vì xe vận tải đứng dừng, thuyền trên sông neo đợi chỉ thị, binh lính thiếu thóc lầm rầm phàn nàn; đây là món vũ khí nàng đã chuẩn bị chứ không phải ngẫu nhiên. Thẩm Dao đặt ra những yêu cầu lạnh lùng nhưng thực dụng — kiểm toán độc lập, quyền bảo toàn kho dự trữ của thương hội, và danh phận cho con trai nàng khỏi bị ép buộc. Trong lòng nàng đã có cân nhắc: khi kinh thành thiếu lương thực, nàng sẽ có thể mở kho cứu dân để đổi lấy tiếng nói.
Sứ giả rời đi với ấn còn nóng trên tay, đầu cúi thấp; tin tức bay về viên ngọc điện, đeo theo nỗi xấu hổ của đế vương. Thẩm Dao đứng ngay cửa, nhìn về phía cung thành xa xăm, không phải lưu luyến mà là tính toán — một người sẽ phải tự mình đến, hoặc tìm cách khác để lấy lại những gì đã mất.