Chương 11: Chiếu thư thật

Trong sân điện lớn, ánh nến hắt lên lộng lẫy, triều thần tụ họp như một biển mặt người nín thở. Thẩm Dao bước lên, áo trắng tinh không một nếp ưu phiền, đặt một cái hộp sơn mài trước long sàng rồi chậm rãi bẻ con dấu đỏ. Trái tim nàng không còn rối; hai mươi năm đằng đẵng cho nàng bài học rằng uy lực lớn nhất là bằng chứng, không phải lời van xin. Người trong đám đông kẽo kẹt, tân hậu mím môi, Hoàng đế lộ rõ sắc mặt khó chịu.

Nàng mở chiếu thư, giọng đều đặn, từng chữ như kiếm rạch qua sương mù dối trá: "Tiên đế kính thánh, truyền rằng: quyền thừa kế phải vì quốc gia, nếu kẻ đăng triều làm mất đạo, Đại thần có quyền hội nghị lập người thay; di chiếu này có giá trị sau khi thần quy tập trăm quan chứng ký." Thẩm Dao ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhưng không oán: "Chiếu này chứng minh: người kế vị không nhất thiết là kẻ đang ngồi trên long ỷ hiện tại." Tiếng thì thầm trong điện như sóng vỗ bờ, vài vị đại thần không kìm được vẻ sửng sốt.

Hoàng đế đứng bật dậy, quát: "Giả mạo!" Một vệ binh tiến lên, nhưng quan Lễ ngăn lại, yêu cầu đóng dấu đối chiếu. Trong lúc hỗn loạn đó, tân hậu run rẩy, một mảnh thư nhỏ rơi ra khỏi tay bà, rớt xuống nền đá với con dấu lạ—một manh mối bị lộ. Thẩm Dao cúi nhặt, gương mặt không đổi: "Nếu chiếu thật, triệu hội Tam công. Nếu giả, để Tân hậu cùng chứng minh trước triều." Lời ấy vừa dứt, triều đình đã nghe thấy tiếng mực khô trên bản văn được kiểm tra; quyết định được đưa ra sẽ kéo theo cơn sóng lớn, và bóng tối nơi biên cương chợt hiện rõ nguy cơ cho những chương sau.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...