Chương 5: Binh quyền đổi chủ

Đêm vẫn chưa tắt hẳn, chỉ còn thấp thoáng đèn dầu sau song. Người đưa thư cúi gập mình trước sân Thẩm gia, trao một ống da khắc dấu mật, miệng lắp bắp: "Đại tướng Trương mệnh gửi." Thẩm Dao nhận thư, mắt lạnh như thuỷ tinh, tay không run khi xé niêm phong; bức chữ xuôi ngược, nét mực vội vã nhưng rõ ràng: vị tướng từng được nàng cứu mạng báo cáo rằng binh tâm đã nghiêng về phía nàng nhưng quân lương nhiều nơi bị khấu hao, hàng trăm vạn thạch lúa chỉ còn sổ sách trên giấy.

Nàng không giật mình, chỉ cười khẽ rồi gọi người trung tín xuất sổ kho: "Bảo gọi chưởng khấu và bốn thủ lương lại, kiểm toán ngay." Người đưa thư nhìn theo, nghẹn ngào: "Đại tướng cầu xin thần hậu đừng động binh, chỉ mong lương được trả đúng." Thẩm Dao đáp: "Ta không cần binh quyền để uy hiếp. Ta cần sự thật của từng đấu gạo." Giọng nàng vừa dứt, vị thị vệ đã rảo đi truyền lệnh; lệnh đó nhẹ như một tiếng chẻ tre nhưng đủ khiến cả nửa triều run rẩy.

Sáng hôm sau, những thẻ kho được bưng ra, con dấu một thời bị coi nhẹ nay bị lật lên trước mặt đầy người. Kẻ nào tham lam, kẻ nào găm lương để làm lá bài của mình sẽ lộ mặt; Thẩm Dao cho lập đội kiểm toán dưới mắt của thương hội và đại diện các phủ, bảo rằng mọi sổ sách sau khi kiểm sẽ được gửi lên Ngự khố để chứng thực. Không chiếm quân, không vờ van xin, nàng lấy công bằng làm vũ khí, khiến những kẻ từng tự hào nắm binh quyền phải đắn đo: binh sĩ có ăn hay không mới là sức mạnh thật.

Trong góc phòng, bức thư vẫn mở, chữ của vị tướng khắc khoải: "Nếu lương không minh bạch, họ sẽ bị sai khiến." Nàng nhìn lên, môi mấp máy: "Vậy thì chúng ta chỉ cần cho họ biết ai mới là người lo cho họ." Lệnh kiểm toán như hòn đá ném xuống ao, gợn sóng lan tới cả cung, báo hiệu một cuộc so đo quyền lực không cần roi gậy — và đặt con trai nàng vào vị trí mà người trong cung không thể làm ngơ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...