Chương 3: Mẹ chồng không bệnh
Buổi sớm trong phủ Quốc công rối như tơ rối. Bà Nghiêm vờ ngả người vào ghế, mặt trắng bệch như lụa, tay run run bắt đầu gọi tên con trai; các đầy tớ vội vàng chắp tay kêu la, khí sắc nhà cửa lập tức xoay về phía bà. Thanh Dao đứng giữa cơn hỗn loạn đó, mắt lạnh hơn trời thu, nhìn kỹ từng cử chỉ lộ của mẹ chồng — cái nhíu mày tập nhẵn, cái liếc mắt dò xét người quanh — tất cả đều quá trau chuốt để là một cơn bệnh thực sự.
Cô nhàn nhạt gọi thái y vào, giọng không một chút sợ hãi: "Hãy kiểm tra để người trong phủ khỏi nghi ngờ. Nếu thật bệnh, thái y sẽ giữ bí, nếu giả bệnh, thái y xin cho lời." Thái y chạm vào mạch, thè lưỡi, quay người như bị bắt tình thế; ông nhìn Thanh Dao rồi quay sang bà Nghiêm, miệng lộ vẻ khó xử. "Mạch bà đều, nhiệt độ cơ thể không hạ, lưỡi không bẩn, tay chân ấm... những dấu hiệu này không hợp với bệnh tình lụy nặng," ông thốt. Bà Nghiêm cố nén, nhưng đôi gò má phấn trắng dưới ánh nến lốm đốm đã tố cáo việc trang điểm giả tạo.
Thanh Dao không để lời nói dừng ở tai; cô yêu cầu thái y ghi lời xác nhận thành văn và đóng ấn. Cô trao tờ giấy cho quản gia, giọng lạnh như dao: "Đem đến cho công tử, để tự người ta quyết định ai nắm quyền quản gia." Căn phòng như nín thở; tiếng chân hối hả đưa bản tường trình ra sân vọng vào, đem theo một lớp thách thức nhẹ nhàng nhưng không thể chối cãi — lần đầu công khai, Thanh Dao đã đặt mẹ chồng vào thế phải trả lời trước người trong nhà, và người sẽ nghe đầu tiên không ai khác chính là chồng cô.